Hạ Chi Dao áp tấm thiệp lên mặt, chỉ để lộ đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Xem cô vẽ tranh? Chẳng lẽ anh muốn nhìn cô vẽ “ảnh nóng” của anh ngay tại chỗ sao?
Hạ Chi Dao nhét tấm thiệp vào chiếc túi xách nhỏ, ôm lấy chú thỏ bông rồi bắt đầu công cuộc vận chuyển hoa hồng. Ban đầu nhìn trong cốp xe không nghĩ là nhiều đến thế, vậy mà cô phải đi đi lại lại tới bảy chuyến mới chuyển hết được số hoa vào nhà.
Về đến căn hộ, cô buông số hoa cuối cùng trong tay xuống sàn, dựa lưng vào cánh cửa mà thở dốc. Toàn bộ sàn phòng khách lúc này đã bị bao phủ bởi hoa hồng, nhiều đến mức không còn chỗ nào để đặt chân.
Hạ Chi Dao nhanh nhẹn thay giày, cất túi xách rồi thả mình xuống sofa, mệt đến mức chẳng muốn động ngón tay. Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà, đầu óc thả lỏng. Có đôi khi, sự ngọt ngào quá mức cũng là một loại gánh nặng ngọt ngào.
Nằm dài trên sofa, cô chớp chớp mắt, bất chợt nhớ lại chuyện Thẩm Nghiên Từ đã nhắc đến lúc ăn sáng.
Bốn năm trước, kể từ sau trận mưa lớn kinh hoàng đó, cô đã không dám tùy tiện gọi điện cho anh nữa vì sợ làm phiền công việc của anh. Thế nhưng dạo ấy thời tiết chuyển mùa, giông bão liên miên, cô không sợ mưa nhưng lại cực kỳ sợ tiếng sấm.
Đêm hôm đó trời tối tăm mù mịt, tiếng sấm nổ vang rền trời, cây cối hai bên đường bị đánh trúng đổ ngổn ngang. Hạ Chi Dao cuộn tròn trong chăn, hai tay bịt chặt tai, cắn chặt môi vì sợ hãi.
Không lâu sau, tấm chăn trên đầu cô bị ai đó kéo ra. Qua làn nước mắt nhạt nhòa, cô thấy người đàn ông lẽ ra đang ở một bữa tiệc xã giao lại xuất hiện ngay trước mặt mình.
“Chú Thẩm…”