Hạ Chi Dao quay mặt đi, vẻ như đang giận dỗi: “Em nói không lại anh.”
Thẩm Nghiên Từ khẽ xoay mặt cô lại, bắt cô phải đối diện với mình: “Vậy bây giờ, anh có thể cùng vị hôn thê của mình thảo luận một chút về bức họa khỏa thân này không?”
Vị hôn thê…
Cô đỏ bừng mặt, dịch người sang bên cạnh hai bước, muốn che khuất bức tranh phía sau. Trước đây cô từng vẽ rất nhiều tranh về Thẩm Nghiên Từ, nhưng đây là bức duy nhất cô lên màu. Cảnh tượng quá mức… chân thực. Thậm chí cô còn thấy một Thẩm Nghiên Từ bị vây quanh bởi hoa hồng đẹp đến nao lòng, cô còn định sẽ đưa cảnh này vào chương tiếp theo của bộ truyện tranh đang vẽ.
Hạ Chi Dao cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân mình, lí nhí hỏi: “Thảo luận… thảo luận cái gì?”
Một bức tranh khỏa thân thì có gì để thảo luận cơ chứ!
Yết hầu Thẩm Nghiên Từ trượt lên xuống, đáy mắt anh bùng lên dục vọng. Dù biết rõ phải khắc chế, nhưng khi nhìn cô gái nhỏ trước mặt với hốc mắt đỏ hoe, gương mặt thẹn thùng, mọi xiềng xích lý trí trong anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh tiến lên một bước, Hạ Chi Dao lùi lại một bước. Không chú ý, cô đụng trúng hộp bút chì màu đặt dưới sàn. Những cây bút rơi tung tóe, không ít chiếc lăn tận vào gầm sofa.
Thẩm Nghiên Từ ép cô sát vào cửa kính sát đất, bàn tay lớn ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, gương mặt tuấn tú kề sát: “Dao Dao, bức vẽ của em hình như còn thiếu một bộ phận?”
Thiếu… thiếu một bộ phận?