Điện thoại vừa kết nối, giọng nói hưng phấn của Thẩm Tình đã truyền tới: “Dao Dao, hôm nay cậu có rảnh không?”
Hạ Chi Dao đang ngồi bó gối trên ghế máy tính, tâm trạng chẳng mấy tốt đẹp, giọng lí nhí: “Có chuyện gì thế?”
“Chuyện gì là chuyện gì, chú nhỏ của tớ đưa chúng ta đi ăn cơm đây này!”
Chiếc ghế máy tính đang xoay qua xoay lại bỗng khựng lại. Hạ Chi Dao vẫn giữ tư thế áp điện thoại vào tai, hàng mi khẽ chớp.
“Hôm nào chú đưa cháu và Thẩm Tình đi ăn cơm.” Quả thật anh từng nói như vậy.
Hạ Chi Dao cau mày, cô đột nhiên nhớ đến người phụ nữ xuất hiện ở nhà Thẩm Nghiên Từ mấy ngày trước, ánh sáng trong mắt bỗng tối sầm lại. Giọng cô lộ rõ vẻ mất mát khó nhận ra: “Tớ không muốn đi đâu.”
Không chỉ là không muốn đi, mà là tạm thời cô không muốn đối diện với Thẩm Nghiên Từ. Đến tận bây giờ cô vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng anh đã xem qua những bức hình cô vẽ trong USB.
“Dao Dao, tớ đã bảo chú nhỏ qua đón cậu rồi, chắc sắp đến nơi rồi đấy!”
“…”
Điện thoại bị ngắt, Hạ Chi Dao ngồi thẫn thờ trên giường vài giây, cuối cùng đến trang điểm cô cũng chẳng buồn làm, chỉ tùy tiện khoác một bộ đồ đơn giản rồi ra cửa.