Thân mình Thẩm Tình cứng đờ, cô ấy quay đầu lại nhìn.

Cánh tay Thẩm Nghiên Từ vươn tới trước đĩa của Hạ Chi Dao, đặt vào đó vài con tôm đã được bóc vỏ hoàn chỉnh. Sau đó, anh cầm lấy khăn ướt bên cạnh, thong thả lau từng ngón tay. Anh hơi cúi đầu, che đi cảm xúc trong đáy mắt, nhưng giọng nói lại mang theo chút hơi lạnh:

“Thẩm Tình, trước 12 giờ đêm phải có mặt ở nhà.”

Gương mặt trang điểm tinh xảo của Thẩm Tình nhăn nhó lại, cô ấy khổ sở kêu lên: “Chú nhỏ, cháu nói rồi, cháu 22 rồi, cháu đã thành niên!”

Thẩm Nghiên Từ ngước mắt lên, đáy mắt ẩn hiện vài phần hàn ý, anh khẽ động khóe môi, nhấn mạnh từng chữ: “11 giờ.”

“…”

“Chú sẽ bảo dì Lý gọi điện xác nhận cháu đã về đến nhà chưa.”

Thẩm Tình ngồi đờ người tại chỗ, nửa ngày sau mới phản ứng lại được, cô ấy kéo tay Hạ Chi Dao không ngừng “kể tội”: “Cậu xem chú nhỏ tớ kìa, cái kiểu này thì ai gả cho chú ấy là người đó xui xẻo!”

Hạ Chi Dao cũng mang vẻ mặt bất lực, cô quay sang nhìn Thẩm Nghiên Từ. Chưa kịp mở lời thì đôi mắt đen sau lớp kính của anh đã ngắn ngủi giao nhau với cô.

Anh hỏi: “Ăn no chưa? Ăn no rồi chú đưa cháu về.”