Bàn tay mang theo nhiệt độ nóng rực của người đàn ông nắm chặt lấy cổ tay cô, Hạ Chi Dao cảm nhận rõ vùng da ấy đang nóng bừng lên. Cô lúng túng dời mắt khỏi gương mặt anh: “Cháu… đánh rơi đồ gì sao?”
Thẩm Nghiên Từ thu tay lại, xoay người lấy từ hộc chứa đồ bên cạnh một hộp quà tinh xảo đưa đến trước mặt cô. Hộp quà không quá lớn, thắt ruy băng trang nhã, nhìn qua đã biết giá trị không hề nhỏ.
Hạ Chi Dao ngẩn người nhìn, không dám đưa tay ra nhận. Thẩm Nghiên Từ nhướng mày, đẩy hộp quà tới gần cô thêm một chút: “Quà sinh nhật năm nay, cháu định không lấy sao?”
Ánh mắt Hạ Chi Dao dao động. Hèn chi dạo này mãi cô không thấy quà sinh nhật được gửi tới, cô còn tưởng khâu vận chuyển có vấn đề.
Thẩm Nghiên Từ liếc mắt một cái đã thấu triệt tâm tư của cô, anh trầm giọng giải thích: “Năm nay chú muốn tự tay tặng, nên không gửi bưu điện.”
Nói xong, anh hơi nghiêng người về phía cô, mùi hương gỗ đàn hương thanh khiết bỗng chốc bao vây lấy cô nồng đậm hơn.
“Dao Dao, sinh nhật tuổi 22 vui vẻ.”
Trong không gian yên tĩnh của xe, giọng nói của người đàn ông lại trầm và khàn đến thế, không ngừng va đập vào màng nhĩ Hạ Chi Dao. Cô cảm giác tim mình sắp nổ tung đến nơi.
Bùm bùm… Nhịp tim đập mạnh mẽ lạ kỳ. Thẩm Nghiên Từ chẳng cần làm gì, cô chỉ nghe giọng nói của anh thôi đã là một sự cám dỗ chí mạng đối với cô rồi.
Hạ Chi Dao vẫn cúi gầm mặt, không dám đối diện với anh, cô rụt rè vươn tay về phía anh: “Cảm ơn chú, quà chú tặng cháu đều rất thích ạ.”