Ngày cháu gái đời thứ mười chín của nhà họ Bùi là Bùi Tê Nguyệt xuất giá, Tịch Kinh đổ một cơn mưa dầm rả rích.

Mặt đường nhựa ướt sũng, những cánh hoa tân di bám dưới gầm xe, bị bánh xe nghiền nát tơi bời.

Trên đường Trung Sơn, một hàng xe Audi A8 đen tuyền mang biển số tứ quý nối đuôi nhau dài dằng dặc không thấy điểm dừng, trung tâm là chiếc Hongqi được dùng làm xe hoa chính. Những đóa hồng nhung đỏ thẫm điểm xuyết trên đầu xe toát lên vẻ ung dung đài các, sau khi thấm đẫm nước mưa lại càng giống một ly vang đỏ ủ lâu năm ngọt ngào mà nồng đượm.

Trận thế quá lớn khiến đường xá kẹt cứng không lọt một giọt nước, cả đoàn xe hoa lẫn người đi đường đều bị chôn chân tại chỗ. Người làm nhà họ Bùi đi dọc theo con phố phân phát hồng bao, miệng luôn nói lời xởi lởi: “Hôm nay là ngày vui của Bùi đại tiểu thư, làm chậm trễ việc đi lại của mọi người, mong mọi người lượng thứ”, nhưng bấy nhiêu đó vẫn không cản được những lời càu nhàu của đám đông.

“Đại tiểu thư cái gì chứ, ra oai gớm thật. Ồ, hóa ra là cháu gái cưng của Bùi lão gia tử, thế thì cũng bình thường thôi.” 

“Ông cụ nhà họ Bùi mang quân hàm cơ mà, sao lại dám phô trương thế này?” 

“Sao lại không dám? Bùi gia là danh gia vọng tộc, từ thời Quang Tự việc kinh doanh tiệm bạc đã lừng lẫy, thời giải phóng còn từng tài trợ cho Diên An. Gốc gác đỏ rực, tài sản lại trong sạch, có tra xét thế nào cũng không sợ.”

Đoàn xe hoa bị tắc trên đường Trung Sơn đã mười phút, bánh xe như bị dán chặt xuống mặt đường, không nhúc nhích nổi một phân.

Trong chiếc xe hoa chính.

Cô dâu Bùi Tê Nguyệt liên tục giơ tay xem chiếc Patek Philippe, sốt ruột giậm chân: “Sao lại tắc lâu thế này? Lỡ mất giờ lành rồi, khách khứa sắp lên bàn tiệc cả rồi!”