Thư Tình Hoa Diên Vĩ

Thư Tình Hoa Diên Vĩ

Ngôn tìnhThanh mai trúc mãHiện đạiSong khiếtGương vỡ lại lànhCó BabyHE
85
Chương
Đang ra

Giới thiệu truyện:

Nhân vật:

  • Nhà thiết kế trang sức VS Bác sĩ ngoại tim mạch.

Năm 5 tuổi, ba mẹ Minh Huy qua đời, cô được ông cụ Bùi nhận nuôi, lớn lên cùng Bùi Trạm Ninh.

Bùi Trạm Ninh là đích tôn mang thân phận tôn quý của nhà họ Bùi, người thừa kế Phượng Lân Lâu, đệ nhất hotboy trung học Tịch Kinh, học thần mọt sách. Trong mắt người ngoài, anh lạnh lùng cấm dục, là đóa hoa cao lãnh không thể với tới.

Nhưng chỉ có Minh Huy mới từng chứng kiến sự điên cuồng đến tột cùng dưới vỏ bọc cấm dục ấy của anh.

Năm 20 tuổi, dưới khung cửa sổ hoa tuyết rơi, cô nhón chân, trong tầm mắt là đôi môi mỏng đỏ quyến rũ của Bùi Trạm Ninh đang cong lên đầy vô lại, ung dung chờ đợi cô. Cô không chút do dự, dùng môi mình phủ lên môi anh. Một tiếng còi gọi chim bồ câu khiến cô giật mình, cô như chú hươu sợ hãi vùng khỏi vòng tay anh, hoang mang nhìn quanh.

Bùi Trạm Ninh cười nhạo cô, đưa tay ấn gáy cô quay lại. “Yên tâm, bọn họ không biết, cũng không nhìn thấy đâu.”

Người nhà họ Bùi không hề biết, bọn họ đã làm những chuyện mà chỉ nam nữ mới có thể làm. Chuyện đời thoảng như giấc mộng, bọn họ chia tay. Hai người đi chệch hướng ngắn ngủi, một lần nữa quay về quỹ đạo cũ.

Sau khi gặp lại, Bùi Trạm Ninh xuất hiện trong phòng tổng thống ở khách sạn của cô, ép cô vào tường mà hôn.

“Đây là em nợ tôi, Yên Yên.”

Đêm đó, cô tự nhủ bản thân đã trả hết mọi ân oán nợ nần với anh. Lại không ngờ sau một đêm xuân ân ái, cô mang thai, bụng dưới ngày một nhô lên.

Cô không muốn để Bùi Trạm Ninh biết đứa bé này là của anh, nên khổ sở che giấu. Dưới bức tường vôi lợp ngói đen mọc đầy rêu xanh, Bùi Trạm Ninh bắt chéo hai tay cô bẻ ngoặt ra sau, ép nhìn thẳng vào mắt cô, tựa như muốn nhìn thấu tận đáy lòng cô.

“Yên Yên, em nói cho tôi biết, đứa bé là của tôi.”

“Nói đi, đứa bé là của tôi.”

“Nói, đứa bé là của tôi.”

Từ lúc mang thai, Minh Huy luôn cảm thấy có một ánh mắt dính chặt sau lưng mình: lạnh lẽo, ẩm ướt, đặc quánh.

Trong đám cưới của cô và Triệu Hi Hòa, ánh mắt ấy cuối cùng cũng phá vỡ bức tường chắn mà lộ diện.

Bùi Trạm Ninh với dáng người cao ráo đứng đó, ánh mắt xuyên qua cổng vòm hoa kết, sáng quắc và sâu thẳm, không hề che giấu mà nán lại rất lâu trên gương mặt cô, nhìn đến mức khiến đáy lòng cô rối bời.

Dưới ánh mắt của bao người, giọng nói người đàn ông vang lên như sấm rền giữa đất bằng, thông báo cho Triệu Hi Hòa: “Chỉ cần hôn lễ này dừng lại, tôi sẽ cân nhắc việc làm bác sĩ mổ chính cho ca phẫu thuật của ông cụ Triệu.”

Triệu Hi Hòa tức giận mắng anh: “Anh làm trái Lời thề Hippocrates, uổng công làm bác sĩ!”

Giữa tiếng xôn xao của cả hội trường, Bùi Trạm Ninh vẫn không chút dao động, từng bước ép sát tiến về phía Minh Huy. “Yên Yên, không được gả cho anh ta.”

“Em hận tôi cũng được, ghét tôi cũng chẳng sao, tôi sẽ không buông tay nữa.”

Ánh mắt anh như muốn đóng đinh cô vào cột trụ tủi hờn, bức cô đến mức không còn đường lui.

Một năm sau. Đêm mưa to gió lớn, đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say sưa, đôi chân mũm mĩm đạp tung tã lót, để lộ một khúc chân trắng trẻo bọc trong đôi vớ dài. Khóe môi Bùi Trạm Ninh ngậm ý cười, bàn tay lớn nâng lấy bàn chân nhỏ xíu của con gái, nhẹ nhàng nhét lại vào trong tã. Minh Huy nhìn cảnh tượng này, khóe mắt ươn ướt. Cô bị anh kéo qua, ngón tay thon dài lướt qua đuôi mắt hơi ửng đỏ của cô, quyến luyến dịu dàng.

“Con gái giống em thật, chỉ thích đạp chăn.”

Anh kéo bàn tay thon thả của cô, áp lên lồng ngực phẳng lì săn chắc của mình, cưng chiều vô hạn: “Cái đêm tạo ra con bé, em đạp thẳng vào ngực anh một cú, đau thật đấy.”

Đâu chỉ có lồng ngực này biết đau. Cô biết anh đã phải chịu đựng nỗi đau ấy từ rất lâu rồi, ôm lấy tội lỗi vì đã yêu cô, vết thương thối rữa phát viêm, lại chỉ có thể cô độc tự mình liếm láp qua những đêm dài đằng đẵng.

Cô là một cơn viêm nhiễm mãn tính trong cơ thể anh, quanh năm tái phát, dai dẳng khó lành. Cuối cùng, vào năm 28 tuổi này, đã hoàn toàn khỏi hẳn.

📌 Hướng dẫn lọt hố (Lưu ý từ tác giả):

  • 1. Truyện SC, HE. Nam nữ chính không chung hộ khẩu. Trước khi trưởng thành, hộ khẩu nam chính ở chỗ ba mẹ, nữ chính ở chỗ cấp dưới của ông nội; sau khi trưởng thành cả hai đều tự tách hộ khẩu độc lập.
  • 2. Nam nữ chính hoàn toàn không có quan hệ huyết thống. Cả hai đều biết rõ điều này, và những người xung quanh cũng đều biết họ không chung dòng máu.
  • 3. Tuyệt đối không yêu đương trong thời kỳ chưa vị thành niên. Tuyến tình cảm chính thức diễn ra sau khi nữ chính đã tròn 20 tuổi.
  • 4. Nữ chính và nam phụ (Triệu Hi Hòa) chỉ là hôn nhân hợp đồng. Nam phụ biết rõ tình trạng của nữ chính và hoàn toàn đồng ý thỏa thuận, tuyệt đối không có chuyện nữ chính “bắt cá hai tay” hay dây dưa mập mờ.