Trên chiếc Maybach.

Sau khi ngồi vào chỗ và cài chặt khóa dây an toàn, Minh Huy nhìn sang Triệu Hi Hòa, khẽ hỏi: “Đêm qua anh ở lại túc trực bên ông nội sao? Ông đã đỡ hơn chưa?”

Trên người cô phảng phất hương nước hoa tông gỗ và trái cây, thanh mát mà ngọt lành. Chẳng biết là tỏa ra từ mái tóc hay từ làn da của cô, cứ quẩn quanh khiến đầu quả tim anh ta ngứa ngáy khôn nguôi.

“Đêm qua lúc anh đến bệnh viện thì ông nội đã không còn gì đáng ngại nữa rồi.” Giọng Triệu Hi Hòa có vẻ tiếc nuối.

Đêm qua anh ta vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, thành ra lỡ mất cơ hội đưa cô về khách sạn. Điều khiến anh ta bực bội hơn cả là khi tới nơi, anh ta lại thấy Triệu lão gia tử vẫn còn quật cường lắm, đang ngáy o o ngủ say sưa. Anh ta thậm chí còn hoài nghi không biết có phải vị bác sĩ trực đêm kia đã “thổi phồng tình hình” lên hay không.

Trên đường đi, điện thoại của Minh Huy không ngừng reo vang, những ngón tay thon dài của cô lướt nhanh trên màn hình, đôi mày ngài hơi nhíu lại.

“Gặp phải vị khách khó tính sao?” Triệu Hi Hòa trầm giọng hỏi.

Anh ta hiểu sự bất định của ngành này. Cái danh “Nhà thiết kế trang sức” nghe thì có vẻ hào nhoáng, rực rỡ, nhưng phía sau toàn là gian truân. Đá thô vô cùng đắt đỏ, áp lực ôm hàng tồn kho đối với những món trang sức đá quý trị giá hàng triệu tệ là cực kỳ lớn.

Thị trường đá thô lại vàng thau lẫn lộn, hàng giả hàng nhái tràn lan, vô cùng thử thách mắt nhìn của nhà thiết kế. Chỉ cần một lần nhìn lầm, mua phải khối ngọc bích đã qua xử lý axit bơm keo hay một viên lam ngọc bị khuếch tán beryllium là coi như phá sản như chơi.

Trầy trật vượt qua hai ải hàng tồn và mắt nhìn, khó khăn lắm mới làm nổi danh một thiết kế nguyên bản thì chỉ vài ngày sau, trên thị trường đã xuất hiện một đống hàng nhái giá rẻ.