Trong lòng Minh Huy không ngừng gào thét một ý nghĩ: “Ông nội phát hiện ra rồi!”
Ý nghĩ ấy khiến mặt cô cắt không còn giọt máu, đầu óc choáng váng xây xẩm. Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió.
Chiếc Bentley Flying Spur của Bùi Trạm Ninh vẫn đang đỗ dưới hầm xe khách sạn của cô, cả đêm qua anh không về nhà, từ nhà cũ, căn hộ thông tầng cho đến ký túc xá bệnh viện đều không có bóng dáng anh… Minh Huy điên cuồng suy nghĩ, không ngừng vạch ra những giả thuyết tồi tệ nhất.
Trong nỗi kinh hoàng tột độ, khuôn mặt cô gái nhỏ vừa trắng bệch lại vừa hiện lên một tầng hồng rực vì hoảng sợ, đôi mắt mở to đến mức đồng tử cũng co rụt lại, khẽ run rẩy.
Bùi Trạm Ninh liếc nhìn cô một cái. Sự vỡ vụn và sợ hãi của cô đều thu trọn vào tầm mắt anh, điều này khiến anh không đành lòng. Cho dù điều anh muốn làm nhất lúc này chính là mạo hiểm cả thiên hạ để công khai mối quan hệ của hai người, nhưng cuối cùng anh vẫn mở lời an ủi cô:
“Đừng sợ, không dễ bị phát hiện thế đâu. Ông nội gọi cho anh chưa chắc đã là vì chuyện tối hôm qua.”
Minh Huy dùng tay đỡ trán, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên từng hồi hệt như bùa đòi mạng. Bùi Trạm Ninh bình tĩnh hơn cô rất nhiều, khi cuộc gọi thứ hai đổ chuông, anh gạt màn hình, bắt máy.
“Alo, ông nội.” Giọng nói của anh trong trẻo, trầm ổn như thường ngày, không nghe ra một chút bất thường nào.
“Hựu Hựu à, buổi sáng tốt lành.” Giọng nói của Bùi Bác Lễ vẫn vương nét già nua nhưng hào sảng, trầm thấp uy nghiêm mà không mất đi vẻ hiền từ như mọi khi.
“Tối qua cháu không về nhà cũ ngủ à?” Ông nội hỏi.