“Em gái, anh đến để lấy lại những gì anh xứng đáng có được.”
“Cái gì mới là thứ anh xứng đáng có được?” Minh Huy run giọng.
Giọng nói khàn khàn mà mềm mại của cô hệt như tia sáng xuyên qua khu rừng rậm, xa xăm và không linh. Một trận bão táp vây hãm cả đất trời đang ở ngay trước mắt, cô kháng cự, sợ hãi và hoảng hốt.
Thế nhưng cơn bão ấy cũng khiến trái tim cô rung động mãnh liệt, giống như đứng trước một vực sâu không thấy đáy, vừa chóng mặt lại vừa say mê. Nếu đã không thể kháng cự, chi bằng lặng im chờ đợi cơn bão giáng xuống.
“Em nói xem? Em là người rõ hơn ai hết, anh nên có được cái gì.”
Bùi Trạm Ninh bắt chéo hai cổ tay mảnh khảnh của cô ra sau lưng, một tay khóa chặt. Bàn tay còn trống của anh luồn vào bên trong tấm lưng gầy của cô, khiến cơ thể Minh Huy khẽ run lên bần bật.
Anh tháo chiếc cúc cài sau áo lót kiểu Pháp của cô, động tác vô cùng điêu luyện, chỉ cần một tay là có thể dễ dàng cởi bỏ.
Thế nhưng, Minh Huy vẫn nhớ rất rõ, lần đầu tiên anh cởi cúc áo lót cho cô, anh đã vụng về và mang theo hơi thở thiếu niên non nớt đến nhường nào.
Khi đó ngay cả kết cấu cơ bản của chiếc cúc cài anh còn không hiểu, vậy mà vẫn giả vờ bình tĩnh, bày ra bộ dạng lão luyện, một tay loay hoay tháo rất lâu. Lâu đến mức làn da trắng ngần của cô ửng lên một tầng hồng nhạt.
Người ta thường nói trăm hay không bằng tay quen, Bùi Trạm Ninh đã cởi cúc áo cho cô biết bao nhiêu lần, càng lúc càng trở nên thuần thục. Cho nên, Bùi Trạm Ninh xứng đáng có được cái gì chứ?