Cả hai không nói với nhau câu nào.
Nhưng Minh Huy biết, lúc này Bùi Trạm Ninh như có thuật đọc tâm. Anh có thể dễ dàng nhìn thấu tâm trạng sa sút của cô, hơn nữa còn không thèm né tránh.
Minh Huy không chịu nổi ánh mắt rực cháy như muốn lột trần cô lúc này.
Sao lại có người đàn ông như Bùi Trạm Ninh chứ?
Đôi mắt hai màu đen trắng phân minh, ánh nhìn sắc lẹm như một con dao săn Phần Lan. Chỉ cần lướt qua, anh có thể rạch đôi lớp y phục trên người cô, xẻ qua da thịt và xương cốt, khiến cô không còn chỗ trốn. Mọi tâm tư, suy nghĩ của cô giống như cuốn sách bày sẵn trên bàn, chờ anh lật xem.
Anh cười giễu cô, là đang cười nhạo việc cô rất muốn chen chân vào bức ảnh gia đình kia sao?
Trong lúc cô còn đang ra sức nặn ra một câu nói sao cho đúng mực với thân phận em gái, Bùi Trạm Ninh đã lên tiếng trước:
“Em muốn lên đó chụp ảnh chung?”
Giọng điệu của anh lưu loát, khẩu khí tự nhiên đến thế. Chẳng bù cho cô, ngay cả nói một câu với anh cũng phải đắn đo ba tính bốn.
Có lẽ, chỉ có một mình cô là canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên nhưng lại phải chôn sâu đoạn tình cảm bốn năm qua. Đàn ông luôn là loài sinh vật hay quên.