Sở Ninh khẽ đáp một tiếng, tiến lên phía trước. Cô cũng thỉnh ba nén hương giống như Ôn Nghiên Tu, cô nắm chặt lấy phần chân hương.

Hai người cùng đi đến trước lư hương lớn. Mùi hương đàn hương hòa quyện với trầm hương càng lúc càng nồng đậm, khiến người ta có cảm giác như thời gian nơi này cũng trôi chậm lại, khói trắng lượn lờ, lục căn thanh tịnh.

Lửa trong lư cháy khá mạnh, Sở Ninh vẫn hơi sợ, theo bản năng rụt tay lại. Giây tiếp theo, một bàn tay với các khớp xương rõ rệt phủ lên, Ôn Nghiên Tu khẽ nắm lấy cổ tay cô, đưa về phía lửa để châm hương.

Sở Ninh ngẩng đầu theo bản năng, làn khói xanh lượn lờ làm mờ đi đôi lông mày và ánh mắt của người đàn ông. Cô nhìn không rõ, khiến khoảnh khắc này cũng trở nên hư ảo. Ngoại trừ đoạn da thịt ở cổ tay bị anh chạm vào đang tỏa ra hơi nóng râm ran.

Chưa đợi Sở Ninh kịp phản ứng, hơi nóng đó đã dời đến các đầu ngón tay cô. Ôn Nghiên Tu đang dạy cô cách cầm hương sao cho đúng. Giữa mùi trầm hương bảng lảng, Sở Ninh thấy mình như sắp ngất đi, nhịp thở đình trệ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, cả cơ thể như đang cùng cộng hưởng với nhịp đập ấy.

“Tay trái ở trên, tay phải ở dưới.” Người đàn ông kiên nhẫn dẫn dắt.

Sở Ninh làm theo.

“Giơ lên ngang mày, hướng về phía tượng Phật chính cúi người bái ba vái là được.”

“… Vâng.”

Cô cùng anh đứng trước tượng Phật, sóng vai nhau. Cô nảy ra một chút tâm tư nhỏ, cố tình lùi lại nửa bước để có thể thu trọn bóng lưng anh vào tầm mắt. Sở Ninh nhắm mắt lại, khóe môi khẽ cong lên thành một đường cung nhẹ nhàng.