Khi chiếc xe quay trở lại căn biệt thự trên đỉnh núi, màn đêm đã phủ kín.

Màn đêm bao phủ lấy tòa cung điện nguy nga ngự trị trên đỉnh núi, toát lên một vẻ tĩnh mịch và uy nghiêm không cho phép ai quấy rầy. Ánh trăng đổ xuống những lan can chạm trổ, loang ra một vầng sáng ấm lạnh, mức độ lộng lẫy và cầu kỳ không hề kém cạnh những lâu đài cổ châu Âu thế kỷ trước.

Ôn Nghiên Tu bước vào biệt thự, không có ai ra đón. Dì Oánh, chú An đều không có mặt, chỉ có chú mèo Bố Điêu khẽ động đậy đôi tai, kêu “meo” một tiếng rồi lười biếng nằm lại chỗ cũ.

Thiếu đi hơi người. Chẳng trách cô lại cảm thấy cô đơn.

Anh đứng khựng lại, quay đầu nhìn Sở Ninh đang rón rén định lẻn đi, đưa tay xách ngược cổ áo sau của cô lại. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn cô mang nét uy nghiêm, áp lực vô cùng lớn.

Sở Ninh bị bắt quả tang, nuốt khan một cái rồi tự thú: “Thì… đang là Tết mà, cháu cho mọi người nghỉ hết rồi ạ.”

Ôn Nghiên Tu không chút biểu cảm, ánh mắt dần tối lại, quan sát cô. Nhà họ Ôn cũng không phải kiểu tư bản độc ác, dịp Tết vẫn cho người làm về thăm quê, ai bắt buộc phải ở lại sẽ được trợ cấp một khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Đưa họ theo cùng ăn Tết cũng rất vui vẻ ấm cúng.

Nhưng vấn đề là hôm nay đã là rằm tháng Giêng rồi. Ôn Nghiên Tu tức đến mức bật cười bất lực, dù là những tập đoàn hàng đầu trong mọi lĩnh vực thì cũng chẳng có nơi nào cho nhân viên nghỉ Tết đến tận ngày này.

“Dạo này cháu đều ở trường, cũng không thường xuyên về, không cần đến dì Oánh và chú An mà, nên cháu bảo họ về nhà chơi thêm.” Giọng Sở Ninh càng lúc càng nhỏ.

Ôn Nghiên Tu nhướng mày, cố ý trêu cô: “Cho họ nghỉ phép mà lương vẫn phát đủ, Ninh Ninh, cháu đúng là sống như Bồ Tát sống vậy.”