Sở Thiên Trúc và Phàn Lan là kiểu ba mẹ Trung vô cùng điển hình, họ xem đứa con gái duy nhất như hoa trong nhà kính, cưng chiều hết mực. Tất cả tình yêu thương họ đều dành trọn cho cô, bất kỳ ai từng đến nhà làm khách đều phải khen ngợi không khí ấm áp, tràn đầy tình thương của gia đình họ.

Nhưng Sở Ninh biết, có rất nhiều chuyện họ chưa từng hé môi với cô.

Ví dụ như bệnh tình của Phàn Lan.

Hay như chuyện gì thực sự đã xảy ra trong suốt nửa năm Sở gia dần sa sút vừa qua.

Thậm chí ngay sáng nay, khi tiễn cô đến trường, họ vẫn mỉm cười híp mắt, dặn dò cô phải ăn uống đầy đủ, đừng tạo áp lực học hành quá lớn cho bản thân. Đến tận ngày sự việc không thể che giấu được nữa, họ vẫn nỗ lực dệt nên một thế giới cổ tích cho cô, không muốn cô phải biết đến bất kỳ sự nhơ nhuốc nào của gia đình.

Nhưng càng tô hồng hòa bình bao nhiêu, thì cảnh tượng trước mắt lại càng tàn nhẫn với Sở Ninh bấy nhiêu. Ngôi nhà này đã chẳng còn như xưa nữa, chỉ có cô là vẫn bị che mắt mà thôi.

Một bông tuyết nhỏ rơi xuống đỉnh núi, chẳng báo trước mà gây ra một trận lở tuyết kinh hoàng, đè nặng khiến Sở Ninh không sao thở nổi.

Sở Thiên Trúc muốn giao tay cô cho Phòng Thu Mỹ, Sở Ninh liều mạng kháng cự, cô muốn vùng ra, muốn đẩy ba mình đi.

“Con không muốn… con không đi đâu… Tại sao con phải đi với thím, con muốn ở cùng ba mẹ…”

Quỹ thời gian của Sở Thiên Trúc chẳng còn bao nhiêu. Ông không còn đủ sức để dỗ dành con gái nữa, mà đem tất cả niềm hy vọng cuối cùng đặt lên người Phòng Thu Mỹ. Ánh mắt ông nhìn bà ta giờ đây chỉ còn lại vẻ khẩn cầu.