Sở Ninh không còn đợi tin nhắn của Ôn Nghiên Tu nữa. Cô chủ động liên lạc với chú An, xe của chú đến cổng trường cùng lúc với cô. Sở Ninh không chút do dự bước lên xe, đóng cửa lại.
Chú An nhìn qua gương chiếu hậu: “Cô Sở sao vậy, hôm nay tâm trạng cháu không tốt à?”
Sở Ninh ngẩn ra hai giây rồi mới “vâng” một tiếng, cô nói dối rằng bài kiểm tra trên lớp làm không tốt.
Chú An cũng có con gái, nhỏ tuổi hơn Sở Ninh một chút, cũng hay khóc nhè vì điểm số. Là người đi trước, ông thấy mấy chuyện này chẳng đáng là bao, nhưng vẫn mỉm cười an ủi cô vài câu. Xe khởi hành, Chú An nhìn bản đồ: “Hôm nay hình như cậu Ôn cũng ở gần đây…”
Các quản gia đều có nhiệm vụ riêng, ông được Ôn Nghiên Tu giao cho Sở Ninh nên hiếm khi can thiệp vào lịch trình của anh, chỉ là nghe loáng thoáng được một câu khi tán gẫu.
Sở Ninh mập mờ đáp: “Chắc anh ấy bận lắm.” Ý tứ trong lời nói là không muốn nán lại đợi anh.
Chú An gật đầu: “Cũng đúng, dạo này chắc cậu ấy đang bận hẹn hò với cô Thư.”
“Cô Thư?” Sở Ninh truy hỏi. Cô cố làm ra vẻ tò mò vu vơ, lấy chai nước từ tủ lạnh mini ra nhấp một ngụm nhỏ để nhuận giọng.
“Nhị tiểu thư nhà họ Thư, nghe nói hai nhà đang bàn chuyện hôn ước, không biết đã định ngày nào.”
Không phải bạn gái, không chỉ là bạn gái. Mà là vị hôn thê?!