Cô nam quả nữ cùng ở một phòng, lại còn là đêm khuya, điều này vốn không phù hợp với lễ tiết quý ông mà Ôn Nghiên Tu được giáo dục từ nhỏ. Nhưng đối mặt với đôi mắt tròn long lanh nước của cô, anh vẫn mềm lòng.
Anh cúi người, tém góc chăn cho cô, động tác rất nhẹ nhàng, sau đó lùi ra ngoài, ra phòng khách lấy máy tính làm việc vào.
Ngăn cách bởi một lớp rèm voan mỏng, Sở Ninh nằm trên giường, Ôn Nghiên Tu ngồi ở khu vực sofa. Không nhìn thấy người, chỉ nghe thấy tiếng động. Có lẽ thuốc giảm đau cần một thời gian mới có tác dụng, nhịp thở của cô hơi nặng, thỉnh thoảng lại trở mình, tiếng chăn gối xô lệch nghe cũng không hề nhỏ.
Ôn Nghiên Tu dừng ngón tay đang gõ bàn phím, chuyển sang xem tài liệu. Không lâu sau, nhịp thở bên kia trở nên nhẹ nhàng, có lẽ cô đã ngủ say.
Anh gập máy tính, tháo kính xuống, anh dùng ngón tay day nhẹ sống mũi. Anh không cận thị, chỉ đeo kính gọng vàng chống ánh sáng xanh khi làm việc. Tựa lưng ra sau, anh ngửa đầu gối lên thành sofa, định nhắm mắt nghỉ ngơi đôi chút cho đỡ mỏi.
Cơn gió ngoài cửa sổ đã yếu dần, những hạt mưa đập vào kính từ dữ dội ban đầu trở nên dịu dàng hơn. Trong không khí phảng phất mùi hương dành dành thanh khiết, có lẽ là mùi sữa tắm của Sở Ninh.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng, mặt biển phản chiếu ánh nắng lấp lánh một màu xanh trong vắt. Ôn Nghiên Tu nuốt khan, anh hơi ngồi thẳng dậy thì chiếc chăn trên vai trượt xuống, anh ngẩn người rồi đưa tay nhặt lên.
Là Sở Ninh đã đắp cho anh.
Anh thở hắt ra một hơi thật dài, đầu ngón tay xoa xoa hốc mắt mỏi nhừ. Thật không thể tin nổi anh lại có thể ngủ một giấc bình yên nhất suốt bao lâu nay ngay trong phòng của một cô bé. Anh đưa tay tháo hẳn cà vạt ra, gấp gọn chiếc chăn rồi đứng dậy.
Sở Ninh dậy từ rất sớm, bụng dưới của cô vẫn hơi đau âm ỉ nhưng hoàn toàn trong tầm chịu đựng. Cô xuống giường định vào nhà vệ sinh, vén rèm voan thấy Ôn Nghiên Tu đang ngủ rất say, cô vội chạy đi lấy chăn đắp cho anh.