Đài thiên văn treo tín hiệu bão số 9. Ôn Nghiên Từ đáp xuống Cảng Đảo đúng vào lúc các chuyến bay chuẩn bị đình chỉ hoàn toàn. Cách dinh thự Ôn Thị hai ngã tư đèn đỏ, anh ta nhìn thấy chiếc Cullinan của anh trai mình nên bảo tài xế lái chậm lại.

Hai bóng xe một trắng một đen lần lượt tiến vào sân dinh thự Ôn Thị. Hai anh em cùng sải đôi chân dài bước ra khỏi xe, giơ tay, cài cúc áo, một loạt động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, đồng điệu đến kinh ngạc.

“Anh.” Ôn Nghiên Từ làm động tác nâng ly từ xa chào hỏi: “Chúc mừng nhé. Nghe nói ba đã mở toàn bộ quyền hạn cấp cao nhất cho anh rồi. Khi nào chuyển văn phòng? Em qua giúp một tay.”

Ôn Nghiên Tu không đáp lời, ánh mắt lướt qua cổ tay anh ta, chiếc Cartier Ballon Bleu phiên bản mặt đen hiếm có. Dòng đồng hồ này nổi tiếng hơn ở phiên bản nữ, rất ít quý ông để mắt tới. Anh dừng lại một chút: “Vẫn chưa chia tay à?”

Nhà họ Ôn nổi tiếng là gia tộc hòa thuận nhất nhì trong giới, phần lớn là nhờ vào tính cách trái ngược của hai anh em. Nếu như Ôn Nghiên Tu mang dã tâm mãnh liệt, toàn tâm toàn ý kế thừa tập đoàn Thụy Lâm, thì Ôn Nghiên Từ lại hoàn toàn ngược lại. Anh ta chẳng màng danh lợi, tính tình hờ hững, thanh tao. Thứ duy nhất có thể lay động cảm xúc của anh ta, có lẽ chỉ có cô bạn gái Hứa Phỉ. Hai người bén duyên từ hồi du học, dù đã yêu nhau gần hai năm nhưng tình cảm vẫn nồng nàn như thuở ban đầu.

“Tình cảm bọn em vẫn ổn định lắm.” Ôn Nghiên Từ lười biếng khoác vai anh trai: “Anh, anh đừng có trù ẻo em.”

“Ba sẽ không đồng ý đâu.” Thân phận đôi bên quá chênh lệch, con đường phía trước e là khó lòng bằng phẳng, Ôn Nghiên Tu lên tiếng cảnh báo trước cho cậu em trai.

“Chân ái vượt vạn dặm.” Ôn Nghiên Từ nhướng mày, vẻ mặt đầy kiêu ngạo: “Anh thì hiểu cái gì?”

Chiếc đồng hồ đó là món đồ đôi mà Hứa Phỉ nằng nặc kéo anh ta đi mua trước khi về Cảng Đảo. Người phụ nữ ấy cuộn tròn trong lòng anh ta, vừa hôn vừa đeo dây đồng hồ cho anh ta, nước mắt đọng trên hàng mi nhìn anh ta đầy ủy khuất, trông như một con cáo đỏ quyến rũ. Hứa Phỉ không phải là kiểu con nhà gia giáo theo định nghĩa thế tục, Ôn Nghiên Từ biết rõ, nhưng anh ta lại bị cái nét hư hỏng trong xương tủy của cô ấy thu hút đến mức không thể dứt ra.

Lời nhắc nhở của Ôn Nghiên Tu không sai, nhưng chuyện tương lai ai mà nói trước được. Ôn Nghiên Từ cảm thấy cứ tận hưởng niềm vui trước mắt, yêu một người mà hiện tại mình thấy xứng đáng cũng chẳng có gì không tốt.