◎ Mời cô một chai sữa dâu lắc ◎
Khi Trịnh Cung đang định cầm kéo cắt tiếp lên trên thì ông chủ cửa hàng tiện lợi ập đến. Nhà anh ta ở ngay gần đó.
Điện thoại của anh ta có cài phần mềm giám sát theo thời gian thực. Dù người không ở cửa hàng nhưng anh ta vẫn thường xuyên tranh thủ kiểm tra camera. Thấy có người gây sự trong tiệm, anh ta lập tức chạy tới.
Ông chủ còn khá trẻ, tên là Lưu Triệu. Vừa bước vào cửa, anh ta đã lớn tiếng quát tháo đám học sinh cấp ba đang làm loạn: “Làm cái gì đấy?! Điên hết rồi à? Tôi đã báo cảnh sát rồi đấy. Dám bắt nạt nhân viên của tôi là thế nào?! Cảnh sát sắp đến rồi, nói cho các cô cậu biết, lần sau còn dám đến tiệm tôi gây sự thì đừng trách tôi không nương tay!”
Lưu Triệu cầm một cây gậy sắt trên tay, xông thẳng vào định dạy dỗ đám thiếu niên ngỗ ngược này.
Bọn họ cậy đông hiếp yếu, hùa nhau bắt nạt một cô gái nhỏ như Cận Tông, còn cắt tóc cô, thật là vô pháp vô thiên.
Trong nhóm chỉ có Trần Chiêu Minh là con trai. Thấy Lưu Triệu cao to lực lưỡng, hung thần ác sát xông vào, cậu ta sợ hãi chỉ dám gân cổ lên cãi cố để giữ thể diện: “Bọn này quen nhau mà, cậu ta nhờ bọn này cắt tóc hộ đấy. Cái kéo này là bọn này mua đàng hoàng, không có cướp.” Trần Chiêu Minh ném xuống một tờ hai mươi tệ, rồi vội vàng dẫn cả đám bỏ chạy.
Tóc Cận Tông bị cắt mất một đoạn, chun buộc tóc đuôi ngựa bị tuột ra. Hiện tại tóc cô vẫn được coi là dài, nhưng đã ngắn đi nhiều so với trước.
Vốn dĩ dài đến thắt lưng, giờ chỉ còn ngang lưng.
Lưu Triệu ân cần hỏi cô: “Sao em chọc phải đám người này thế?”