◎ Trong mắt phải có kỷ luật nhà trường ◎

Hiệu trưởng bước xuống từ bục cờ, thấy micro không đủ sức răn đe, liền cầm lấy cái loa lớn, vặn âm lượng lên mức tối đa, gầm lên với đám học sinh đang làm loạn:

“Trong mắt các em có còn có kỷ luật nhà trường không hả?! Hả? ‘Sáng mài giũa, tối kiên trì’, các em có xứng đáng làm người của Triều Lệ không?! Dám tụ tập đánh nhau ngay trước mặt hiệu trưởng, các em là lưu manh hay sao?! Tất cả cút lên phòng giáo vụ ngay cho tôi! Vừa rồi đứa nào tham gia đánh nhau, tất cả mời phụ huynh, tất cả ghi lỗi vi phạm nặng! Đứa nào không muốn học thì thôi học ngay lập tức!”

Ngô Nhân Ái và Cảnh Mẫn đều cảm thấy như sắp kiệt sức. Dạy học ở Triều Lệ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên họ gặp phải chuyện động trời thế này.

Tính chất sự việc quá nghiêm trọng, dám ngang nhiên kéo bè kéo lũ đánh nhau ngay khi toàn trường đang tập trung đông đủ.

Cho dù nhóm Lương Đình Không có ngỗ nghịch đến đâu, trước đây cũng chưa từng làm chuyện tày đình đến mức này.


Lớp 12-5 có mười hai người bị lôi lên phòng giáo vụ, còn lớp 12-7 chỉ có ba người nhóm Lương Đình Không.

Hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo dục tức giận đến mức thở không ra hơi.

Kẻ khởi xướng sự kiện tồi tệ này, Lương Đình Không, bị “chăm sóc” đặc biệt.

“Lương Đình Không, nói đi, tại sao em lại gây sự?” Chủ nhiệm giáo dục Dương Trị hỏi.