Đó vốn dĩ là một ngày bình thường đến tẻ nhạt, bận rộn nhưng chẳng đọng lại gì, trời vừa sáng người ta chỉ mong màn đêm mau buông xuống.

Cho đến khi Ôn Diễm gặp lại Ngũ Minh Vĩ.

Khoảnh khắc ấy, cô mới nhận ra vận may của mình hôm nay tệ đến mức nào. Nếu không, cô đã chẳng phải gặp lại anh trong hoàn cảnh thảm hại nhường này; và càng không đau đớn phát hiện ra rằng: Thì ra, cô vẫn còn thích anh.

Địa điểm là một huyện thành hẻo lánh thuộc quyền quản lý của Vân Thành, nằm ở biên giới Tây Nam, cách Bắc Thành hơn một ngàn cây số.

Cuối cùng nhóm bác sĩ tham gia kế hoạch viện trợ y tế vùng cao cũng kết thúc công việc. Họ vội vã thu dọn hành lý, háo hức trở về thành phố phồn hoa nơi mình thuộc về. Nào ngờ, khi xe đi ngang qua một rặng núi trồng mía hoang vu không bóng người, họ lại đụng phải bọn cướp trên đường.

Đám cướp hung hãn ép họ giao nộp toàn bộ tư trang giá trị. Lúc đó đã là 10 giờ đêm, vì nôn nóng muốn kịp về bệnh viện Bắc Thành để báo cáo nên họ mới liều lĩnh chạy chuyến xe đêm.

“Chiếc xe này cũng không tệ, có thể lấy để chạy chơi.” Tên cầm đầu thậm chí còn nhắm vào chiếc xe việt dã chuyên dụng của đoàn y tế.

Trên xe, tính cả tài xế là năm người: bốn bác sĩ (hai nam, hai nữ) và một tài xế nam. Điện thoại di động của tất cả nhanh chóng bị tịch thu và tắt nguồn. Ở nơi khỉ ho cò gáy, sóng điện thoại chập chờn này, cho dù có báo cảnh sát thì cũng chẳng ai tới kịp.

Hai nữ bác sĩ trẻ tuổi, xinh đẹp bị bọn cướp lôi đến trước ánh đèn pha ô tô sáng rực. Những ánh mắt vẩn đục quét qua người họ đầy soi mói.

“Ái chà, con bé dáng cao này trông cũng ngon nghẻ đấy chứ, mơn mởn thế kia, ngực cũng to.” Một gã đàn ông da đen nhẻm như than thốt lên.