Ôn Diễm khẽ cử động đôi chân đã tê cứng vì đứng quá lâu.
Mưa bụi ngày càng dày đặc, bao phủ lấy con phố và những tòa nhà xung quanh trong một màn sương mờ ảo.
Cô kiên nhẫn đứng đợi thêm mười phút nữa, cuối cùng cũng thấy chiếc Volvo XC60 màu đen của Ôn Tự Trình xuất hiện.
Người đàn ông anh tuấn trong bộ vest đen cắt may tinh tế bước xuống xe, bật chiếc ô kẻ caro, vẫy tay gọi: “Diễm Diễm, mau lại đây.”
“Vâng.” Ôn Diễm đeo cặp sách, chạy bước nhỏ về phía anh.
Ôn Tự Trình che ô cho em gái, ân cần đưa cô vào trong xe.
Chiếc xe nhanh chóng khởi động, không gian bên trong ấm áp và kín đáo. Ôn Tự Trình hỏi: “Ở trường Triều Lệ thế nào rồi? Em thích nghi được chưa?”
“Cũng tạm ổn ạ.” Ôn Diễm đáp, “Không khí lớp 5 khá ôn hòa, hợp với em.”
“Đúng rồi, anh đã đặc biệt chọn lớp này cho em mà.” Ôn Tự Trình nói, “Ban đầu nhà trường định xếp em vào lớp 7, nhưng nghe nói lớp đó có mấy nam sinh rất quậy phá nên anh đã tránh đi.”
Ôn Diễm thầm nghĩ, hóa ra anh trai biết rõ chuyện ở trường. Cũng phải thôi, anh là kiểm sát viên, vốn giỏi quan sát và nắm bắt chi tiết. Chuyện chọn trường chọn lớp cho em gái, chắc chắn anh đã tính toán kỹ lưỡng.