Năm ấy Ôn Diễm mười bảy tuổi. Một buổi chiều tan học mưa tầm tã.
Hôm nay cô đến trường Trung học Triều Lệ nhưng lại quên mang theo ô.
Gia đình cô mới chuyển đến Nam Thị chưa lâu. Do công việc của anh trai Ôn Tự Trình thay đổi, bố mẹ quyết định cả nhà cùng chuyển đến đây sinh sống. Ôn Diễm cũng theo đó mà chuyển trường.
Ôn Tự Trình làm việc tại Viện Kiểm sát, hiện là kiểm sát viên. Năm nay 27 tuổi, anh vừa được thăng chức quan trọng, chuyển công tác đến Viện Kiểm sát Nhân dân cấp cao Nam Thị.
Từ thời đi học, Ôn Tự Trình đã luôn là học sinh ưu tú, đứng đầu toàn khối. Bố mẹ Ôn mỗi khi nhắc đến con trai cả đều nở mày nở mặt.
Anh tốt nghiệp khoa Luật của trường Đại học Chính pháp danh tiếng nhất nước, sau đó học thẳng lên thạc sĩ, vào tòa án, vượt qua kỳ thi tư pháp và trở thành kiểm sát viên khi còn rất trẻ. Ngày ngày anh mặc vest phẳng phiu, tóc vuốt keo gọn gàng, được người ta kính trọng gọi là “Kiểm sát viên Ôn”.
Vì thế, nhắc đến hai đứa con nhà họ Ôn, ai cũng biết đến người con trai cả tài giỏi như phượng hoàng trong truyền thuyết. Còn cô con gái út thì ít được nhắc tới, nghe đâu thành tích học tập không tốt, cũng chẳng có tài lẻ gì nổi bật.
Trước đây vì điểm số thấp, không vào được trường tốt ở Nam Thị nên cô từng phải học trường nghề một thời gian. Nhưng môi trường ở đó phức tạp, bạo lực học đường xảy ra như cơm bữa khiến cô sợ hãi đến mức không dám đi học. Cuối cùng, Ôn Tự Trình phải nhờ vả các mối quan hệ để chuyển cô vào trường Trung học Triều Lệ – trường trọng điểm nổi tiếng nhất tỉnh.
Hôm nay là tuần thứ hai Ôn Diễm chuyển đến ngôi trường danh giá này.
Giờ tan học đã trôi qua khá lâu, cổng trường thưa thớt bóng người. Mưa vẫn rơi tí tách, những hạt mưa xám xịt trút xuống từ bầu trời âm u. Ôn Diễm đeo cặp sách, ngoan ngoãn đứng nép mình dưới mái hiên, chờ anh trai đến đón.