Một tuần sau, Ngô Doanh Vân không biết tìm đâu ra một mẩu tin quảng cáo cho thuê nhà, ngay gần bệnh viện Hiệp Lực. Căn hộ một phòng ngủ hai phòng khách, nằm trong một con hẻm yên tĩnh rợp bóng cây.

Đó là một khu chung cư có thang máy, nội thất đầy đủ, hướng Nam đón nắng, môi trường sống tuyệt đẹp mà giá thuê lại rẻ đến bất ngờ.

Ngô Doanh Vân hối thúc Ôn Diễm cùng chuyển ra ngoài. Ký túc xá bệnh viện là khu nhà cũ kỹ, điều kiện xuống cấp trầm trọng, lại còn phải ở chung với cả bác sĩ nam nên rất bất tiện.

Hai cô gái trẻ đi xem nhà vào một buổi chiều rảnh rỗi. Căn hộ quá hoàn hảo, họ lập tức quyết định dọn ra khỏi ký túc xá, cùng thuê căn chung cư nhỏ xinh này.

Ngày chuyển nhà trời mưa lất phất. Bà cụ sống ở căn hộ đối diện thấy hàng xóm mới liền chủ động ra bắt chuyện. Bà đã về hưu, đang đeo kính lão ngồi đan len trước cửa. Thời buổi này, hình ảnh người ngồi đan len thật hiếm thấy.

“Bà đang đan gì thế ạ? Cho ai vậy bà?” Ngô Doanh Vân vừa hỏi vừa khéo léo bắt chuyện.

“Bà đan đôi găng tay cho cháu gái. Trời sắp lạnh rồi, nó đi học thêm buổi tối có cái đeo cho ấm tay.” Bà cụ cười hiền hậu.

“Bà khéo tay quá, cháu chịu thua khoản này.”

Ôn Diễm đang bê đồ đạc đi qua, liếc nhìn thấy bà cụ đan sai một mũi. Nếu cứ tiếp tục đan, hoa văn sẽ bị rối.

“Bà ơi, bị sai một mũi rồi ạ.” Cô dừng lại nhắc nhở.