Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm được Liễu Toa Toa. Cô ấy mắc bệnh tim, ca phẫu thuật ghép tim đã được lên lịch vào tuần sau. Nếu cô ấy nhảy nhót ở hộp đêm gây kích động mạnh dẫn đến phát bệnh thì mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn.

“Cô ấy khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao gầy, tóc dài ngang lưng, xinh đẹp và ăn mặc rất thời thượng.” Ôn Diễm mô tả và đưa ảnh trong điện thoại cho quản lý xem.

Vị quản lý xem xong, lập tức dùng bộ đàm thông báo đặc điểm nhận dạng, huy động nhân viên rầm rộ tìm người giúp Ôn Diễm.

Thấy vậy, Ôn Diễm lịch sự hỏi: “À đúng rồi, xin hỏi vừa nãy ai gọi cho ông vậy? Người mà ông nghe điện xong liền…”

“À, là một vị khách quý thôi.” Quản lý lảng tránh, không muốn tiết lộ danh tính người đã ra lệnh cho mình phải phục vụ cô tận tình như thế.

Lát sau, một nhân viên gác cửa sau báo lại rằng nhìn thấy một cô gái giống mô tả đi cùng một người đàn ông ra hẻm sau ăn đồ nướng.

Ôn Diễm vội vã chạy theo hướng chỉ dẫn. Quả nhiên, cô thấy Liễu Toa Toa đang ngồi dính chặt lấy một gã đàn ông tóc bạch kim ở quán nướng vỉa hè. Gã đàn ông có ánh mắt hung hãn, ngũ quan bặm trợn, nhìn qua là biết không phải người tử tế.

“Liễu Toa Toa, về bệnh viện với chị ngay lập tức.” Ôn Diễm bước tới, giọng kiên quyết.

Liễu Toa Toa bĩu môi, không ngờ nữ bác sĩ trẻ này lại dai dẳng đến thế. Cô ấy đã cúp máy, vậy mà cô vẫn tìm đến tận đây. Nhìn trán Ôn Diễm lấm tấm mồ hôi vì lo lắng, Toa Toa đoán chắc cô đã lục tung cả cái hộp đêm kia lên rồi.

“Tôi không về. Tôi muốn ăn đồ nướng ở đây, ăn xong còn đi nhảy nữa. Bác sĩ Ôn này, từ bao giờ bác sĩ lại có quyền bắt người thế?” Liễu Toa Toa lườm nguýt.