Thứ Sáu, tại khu điều trị nội trú của Bệnh viện Hiệp Lực Bắc Thành.

Ôn Diễm đi kiểm tra phòng thì phát hiện bệnh nhân mình phụ trách điều trị chính đã biến mất. Cô gái trẻ tên Liễu Toa Toa đã trốn viện mà không làm thủ tục xuất viện.

Ôn Diễm vội vàng đến trạm y tá hỏi han: “Bệnh nhân giường 19 Liễu Toa Toa đâu rồi?”

“Vừa nãy vẫn còn ở đây mà.” Một y tá thờ ơ đáp, “Chắc lại trốn đi chơi bời, đi bar sàn rồi. Cô ta có gã bạn trai hư hỏng, học trường nghệ thuật, mê đua xe, thỉnh thoảng lại ghé qua tìm. Hai người cứ ngang nhiên hút thuốc trong phòng bệnh, chúng tôi nhắc nhở bao lần rồi mà chứng nào tật nấy, hết thuốc chữa.”

“Chắc chắn là Liễu Toa Toa lại đi tìm gã đó rồi.” Các y tá khác nhao nhao thêm vào.

“Haizz, bác sĩ Ôn cứ mặc kệ loại bệnh nhân này đi, cứu không nổi đâu.”

“Nhưng mấy ngày nữa cô ấy có lịch phẫu thuật ghép tim.” Ôn Diễm lo lắng nói.

“Thì đã sao? Bác sĩ Ôn này, cô phụ trách bao nhiêu bệnh nhân như thế, quản xuể được không? Mắt nhắm mắt mở cho qua đi, dây dưa với loại ‘trẻ trâu’ này chỉ tổ rước họa vào thân. Nhỡ đâu cô ta gọi cả đám lưu manh đến gây sự thì khổ.” Các y tá khuyên nhủ Ôn Diễm, người luôn cố gắng hết lòng vì bệnh nhân dù biết rõ sự đời phức tạp.

Họ nghĩ thầm, cô bác sĩ này thật là tốt bụng đến mức ngây thơ, chuyện nguy hiểm ở biên giới lần trước dường như vẫn chưa đủ để cô rút ra bài học về việc tránh xa rắc rối.

Không hỏi được tin tức gì ở trạm y tá, Ôn Diễm quay lại phòng bệnh của Liễu Toa Toa và gọi điện cho cô ấy. Cô biết rõ hoàn cảnh gia đình bệnh nhân này, họ đã phải chờ đợi nguồn tim phù hợp suốt ba năm ròng rã. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, cả đời cô ấy và gia đình sẽ phải hối hận.