Trực thăng hạ cánh tại Bắc Thành. Xe riêng của Mạnh Độ đưa Ôn Diễm về thẳng nơi ở của cô – ký túc xá bệnh viện.
Trước khi rời đi, Mạnh Độ cung kính đưa cho cô một tấm danh thiếp mạ vàng: Tổng giám đốc Tập đoàn Dụ Thịnh – Mạnh Độ.
“Bác sĩ Ôn, tạm biệt. Sau này có việc gì cần, cứ gọi cho tôi.”
“Vâng, cảm ơn Giám đốc Mạnh.”
Dù cô cảm thấy sau này có lẽ chẳng cần liên lạc gì nữa, Ôn Diễm vẫn nhận lấy danh thiếp vì phép lịch sự và sự tôn trọng.
Trước khi quay lưng, cô khẽ nói với Mạnh Độ: “Nhờ Giám đốc Mạnh chuyển lời cảm ơn của tôi đến Ngũ Minh Vĩ.”
Cô biết, tất cả những sự sắp xếp chu đáo này – từ trực thăng đón đưa, công việc ở bệnh viện, đến bác sĩ tâm lý – đều là ý của Ngũ Minh Vĩ. Anh muốn giảm thiểu tối đa những tổn thương mà cô phải gánh chịu sau chuyến đi bão táp này.
Thật đáng tiếc, khi còn yêu nhau, anh chưa từng đối xử với cô tốt đến thế. Giờ đây chia xa, anh lại lo cho cô chu toàn mọi mặt.
Trở về ký túc xá vắng người, bạn cùng phòng Ngô Doanh Vân đã đi làm.
Ôn Diễm tìm hộp y tế, cô tự tháo băng kiểm tra vết thương. Vết khâu ở bắp chân đã đóng vảy, lành khá nhanh. Cô sát trùng bằng cồn và Povidone rồi để vết thương hở cho thoáng, không băng lại nữa.