Sau vụ ẩu đả ở quán karaoke, Ngũ Minh Vĩ không hề chủ động liên lạc với Ôn Diễm thêm lần nào. Thỉnh thoảng chạm mặt ở trường, anh cũng lạnh lùng quay đi, vờ như không thấy.

Mối quan hệ giữa anh và Nghê Nghê cứ tan rồi hợp, kéo dài đến hết năm lớp 11. Sang đến lớp 12, Ôn Diễm và Ngũ Minh Vĩ hoàn toàn như hai người xa lạ, họ không còn bất kỳ sự tương tác trực tiếp nào.

Cuộc sống của Ôn Diễm tại trường Triều Lệ dần trở nên dễ thở hơn. Từ sau khi Ngũ Minh Vĩ dẫn cả đám bạn đến lớp 5 tìm cô, vị thế của cô trong lớp được nâng cao rõ rệt.

Học sinh trong trường truyền tai nhau rằng tên đầu gấu Trương Tử Ngang bên trường nghề từng cả gan bắt nạt Ôn Diễm, kết quả là phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi cô trước mặt bao nhiêu người. Chuyện đó khiến Ôn Diễm nghiễm nhiên trở thành “bất khả xâm phạm” trong mắt mọi người.

Nghe đồn, cô là người của Ngũ Minh Vĩ.

Ôn Diễm kết bạn được với hai cô bạn cùng lớp, tính cách cũng bình thường và ít nổi bật giống cô. Họ thường xuyên cùng nhau về nhà, cô không còn lẻ loi mỗi khi tan học, cũng không cần anh trai phải đưa đón nữa. Về đến nhà, cô cũng trở nên vui vẻ, hoạt bát hơn.

Ôn Diễm hiểu rất rõ ai là người đã mang lại những thay đổi tốt đẹp này cho cuộc đời cô. Và cô, cũng dần không thể gạt bỏ hình bóng người ấy ra khỏi trái tim mình.

Cô thường xuyên lén lút nhìn anh.

Trong buổi chào cờ đầu tuần, anh đứng ở cuối hàng của lớp 7, dáng người cao lớn, bờ vai rộng, tư thế lúc nào cũng uể oải, lười biếng, ánh mắt luôn mang vẻ bất cần đời.

Ở quán bi-a trong hẻm Nhạn Hồi sau giờ học, chỉ cần anh đứng bên bàn, ngón tay thon dài cầm gậy, hơi cúi người xuống ngắm bắn, là những tiếng va chạm giòn giã của bi lại vang lên, kèm theo đó là những tiếng trầm trồ thán phục.