Chiều hôm sau, vào giờ tan học, trước cửa lớp 11/5 trường Triều Lệ bỗng xuất hiện một nhóm người lạ mặt.
Học sinh lớp 5 vốn nổi tiếng bình thường và kín tiếng, lúc này không khỏi xôn xao tò mò.
Nhóm người kia toàn là nam thanh nữ tú. Các nam sinh ai nấy đều vai rộng chân dài, dù mặc đồng phục nhưng vẫn toát lên khí chất “con nhà giàu” ngời ngời. Các nữ sinh thì xinh đẹp, sành điệu, từ chiếc váy đồng phục đến cái kẹp tóc nhỏ xíu cũng đều là hàng hiệu đắt tiền.
Nhìn họ đứng đó, người ta liên tưởng ngay đến những cảnh phim Hàn Quốc về sự phân biệt giàu nghèo. Nhóm người này rõ ràng sinh ra đã ngậm thìa vàng, sống cuộc đời bất cần đời mà đám học sinh “nhà quê” lớp 5 chỉ dám mơ ước.
Và người dẫn đầu, không ai khác chính là Ngũ Minh Vĩ.
Anh đeo cặp sách một bên vai, dáng người cao lớn lười biếng dựa vào cửa lớp, nhếch môi gọi một cái tên:
“Ôn Diễm.”
Ôn Diễm đang ngồi ở dãy bàn giữa thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà. Nghe thấy tên mình, cô tưởng mình nghe nhầm.
Cô bạn cùng bàn Tằng Di thì thầm: “Ôn Diễm, Ngũ Minh Vĩ lớp 7 gọi cậu kìa.”
Ôn Diễm ngẩng đầu lên, cô hoảng hốt nhìn ra cửa. Quả thật là anh.