Cận Tông cầm đôi găng tay len mềm mại bước về phía Ngũ Minh Vĩ.

Bên cạnh sân khấu tập dượt có để sẵn đạo cụ cho tiết mục hợp xướng. Bài “Quốc tế ca” cần một nhóm nam sinh đứng hàng cao nhất đóng vai công nhân, tay cầm búa.

Cận Tông tiện tay vớ lấy một cái búa, trong đầu chỉ muốn đập cho tên nhị thế tổ lăng nhăng kia một trận. Cô ấy ngứa mắt anh từ lâu rồi.

“Cận Tông…” Ôn Diễm há hốc mồm, định ngăn cản cô bạn cá tính nhưng không kịp.

Cận Tông sải bước đến trước mặt nhóm Ngũ Minh Vĩ.

Xung quanh anh là hai nữ sinh lớp 11, cũng là thành viên đội hợp xướng. Nhờ hoạt động này mà họ tiếp cận được Ngũ Minh Vĩ, giờ đang kẻ đứng bên trái, người đứng bên phải, õng ẹo trò chuyện với anh.

Thấy Cận Tông đến, hai cô nàng liền tỏ thái độ thù địch: “Ai đấy? Làm cái gì thế?”

“Ngũ Minh Vĩ!” Cận Tông hét lớn gọi tên chàng trai đẹp trai cao ngạo.

Ngũ Minh Vĩ lơ đễnh, giả vờ như không nghe thấy.

Thực ra anh đã để ý Cận Tông đi từ phía Ôn Diễm tới, đoán ngay là cô nàng này lại làm “người vận chuyển” giúp Ôn Diễm.