Thấy Nghê Nghê ngã nhào vào chiếc bánh kem khổng lồ, mặt mũi dính đầy kem bơ, đám đông xung quanh ồ lên cười cợt.
“Vãi thật, Vĩ gia! Làm trò gì thế?”
“Mày nhát thế, đến con gái cũng không dám hôn à?”
“Rõ ràng 18 tuổi từ lâu rồi, sinh nhật âm lịch cũng qua rồi mà vẫn còn giữ gìn cơ đấy.”
“Chắc Vĩ gia muốn giữ nụ hôn đầu cho ‘người ấy’ chứ gì?”
Ngũ Minh Vĩ cười nhạt, đáp tỉnh bơ: “Đương nhiên là giữ cho người của tao rồi.”
Ý anh là, Nghê Nghê, cô gái chủ động đến đây tối nay, không phải là người của anh.
“Mọi người cứ chơi đi, tao bỗng nhớ ra nhà tao có việc gấp, phải đi trước.” Ngũ Minh Vĩ đột ngột tuyên bố giữa không khí náo nhiệt.
“Hả? Làm gì thế? Sao lại đi?”
Chủ nhân bữa tiệc bỗng dưng đòi về khiến mọi người ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ai đã chọc giận anh. Đang lúc cắt bánh kem quan trọng thế này mà bỏ đi, có biết anh em anh đã dốc cạn túi để tổ chức cho anh không?