Thấy Cận Tông lo chuyện bao đồng, mà lại là chuyện vô bổ, Lương Đình Không lườm cô ấy một cái, trách móc: “Sao thế? Người ta thi cảnh sát mà cậu đau lòng à? Sao không thấy cậu đau lòng cho tôi?”

“Cậu có gì đáng để đau lòng sao? Ăn ngon mặc đẹp, chơi bời lêu lổng.” Cận Tông thay ruột bút mới, vặn nắp bút rồi tiếp tục cắm cúi làm đề thi.

Làm được vài câu, cô ấy lại nhớ đến Ngũ Minh Vĩ, không nhịn được hỏi tiếp: “Chuyện cậu kể về Ngũ Minh Vĩ có thật không? Hồi nhỏ cậu ấy thảm thế á?”

“Tin hay không thì tùy cậu.” Lương Đình Không gác chân lên giường, lười biếng đáp.

Hôm nay, biết được quá khứ và chí hướng của Ngũ Minh Vĩ, cái nhìn của Cận Tông về anh đã thay đổi.

Vốn dĩ cô ấy không định kể cho Ôn Diễm nghe. Ôn Diễm đơn thuần như vậy, lại đi thích một tên công tử bột hư hỏng, lần trước tặng găng tay đã đủ bẽ mặt trước toàn trường rồi.

Nhưng Cận Tông không nỡ để tình cảm sâu đậm của Ôn Diễm kết thúc nhạt nhẽo như thế khi thời cấp 3 khép lại.

Cận Tông không hiểu tình yêu là gì, nhưng nếu Ôn Diễm đã coi đó là rung động khó quên của cuộc đời, thì cô ấy sẽ tạo điều kiện để bạn mình có một cái kết đẹp trước khi tốt nghiệp.


Nửa tháng sau, lễ trưởng thành của trường Triều Lệ diễn ra.

Nhà trường yêu cầu học sinh mặc Hán phục tham dự để tôn vinh văn hóa truyền thống.