Do dự mãi, cuối cùng Ôn Diễm cũng rụt rè nhận lấy chiếc quạt tròn.
Gã bán hàng rong như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Gã sợ nhất là mấy đôi trẻ con vòi vĩnh, nam thì sĩ diện hão, nữ thì chê đắt, đòi trả lại hàng, thậm chí dọa báo quản lý thị trường.
Thấy Ôn Diễm đón lấy món đồ, gã thầm mừng vì vớ được món hời, đồng thời cũng có chút thiện cảm với cô gái xinh đẹp này. Gã nhìn ra được Ngũ Minh Vĩ thực sự chiều chuộng cô.
Lăn lộn ở chợ đêm này bao năm, gã gặp đủ loại người. Nhưng kiểu người như Ngũ Minh Vĩ, bề ngoài lười biếng, bất cần nhưng nội tâm thâm sâu khó lường thì gã mới gặp lần đầu.
Còn trẻ mà đã lái xe Brabus độ, khí chất ngời ngời, lại sẵn sàng bỏ ra cả đống tiền chỉ để làm vui lòng một cô gái nhỏ.
“Cô em, cái quạt này bà nội anh làm thủ công đấy, không phải hàng chợ đâu. Lụa này bà tự nuôi tằm, tự dệt vải, kỹ thuật gia truyền hẳn hoi. Bạn trai em mua giá này không hớ đâu.”
Gã bán hàng rong cố vớt vát chút lương tâm trước khi rời đi. Có lẽ vì hét giá quá cao nên gã thấy áy náy.
Ôn Diễm bán tín bán nghi, nhìn chiếc quạt trong tay rồi bảo gã: “Thôi anh về nhanh đi, em gái anh đợi lâu rồi.”
“Ừ, chúc hai người đi chơi vui vẻ. À, hai người ở đâu đến thế?” Gã tò mò hỏi, vì biển số xe là của Nam Thị nhưng hai người lại có vẻ lạ lẫm với khu này.
“Anh nói nhiều quá rồi đấy, đi được rồi.” Ngũ Minh Vĩ liếc nhìn đồng hồ, lạnh lùng cắt ngang.