Cắt tóc xong, Tô Tiệp mời Ôn Diễm đến quán cà phê gần đó.
Ngồi xuống ghế sofa êm ái, hương cà phê thơm nồng quyện với mùi sữa ngào ngạt lan tỏa. Ôn Diễm chủ động hỏi: “Sao cậu lại từ Tân Thành đến đây?”
Cô nhớ Tô Tiệp là người Tân Thành. Hai người quen nhau vì trường cao đẳng thẩm mỹ mà Tô Tiệp theo học nằm ngay cạnh Học viện Cảnh sát Hình sự, nơi Ngũ Minh Vĩ từng học.
Trường của Tô Tiệp toàn mỹ nữ, trường cảnh sát lại nhiều soái ca. Hai bên chỉ cách nhau một bức tường, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, chuyện trai gái qua lại là thường tình.
Khi Ôn Diễm đến Tân Thành thăm Ngũ Minh Vĩ, nhiều lần nghe phong thanh Tô Tiệp có ý định phá hoại tình cảm của hai người.
Cho đến lần cuối cùng, Ôn Tự Trình biết chuyện, thái độ cương quyết bắt cô chia tay. Ôn Diễm gọi điện cho Ngũ Minh Vĩ nhưng anh không bắt máy. Cô sinh viên năm nhất cao học bắt xe đêm từ Bắc Thành đến Tân Thành tìm anh.
Cô tìm thấy anh trong một quán bar, say khướt giữa đám bạn bè hư hỏng, tay không rời thuốc lá và rượu.
Dưới ánh đèn neon mờ ảo, gương mặt anh tuấn toát lên vẻ suy sụp và ngông cuồng, dáng vẻ người sống chớ lại gần.
Và Tô Tiệp, xinh đẹp rạng ngời, đang ở bên cạnh chăm sóc anh, khuyên anh đừng uống nữa.
Cô gái nhút nhát Ôn Diễm bước vào, vừa đúng lúc nghe thấy một người bạn hỏi Ngũ Minh Vĩ: