Trong khoảng cách ái muội gần trong gang tấc, từng dây thần kinh của Ôn Diễm đều căng chặt vì chàng trai hư hỏng trước mặt, căng đến mức cô tưởng chừng như sắp đứt đoạn.

Hóa ra anh biết. Anh biết từ lúc bước ra khỏi tiệm bida, cô cứ cúi gằm mặt, mũi cay cay, ủ rũ không vui vì điều gì.

Là bởi vì lời tuyên bố múa trống trống khua chiêng ban nãy của hội chị em tốt của Nghê Nghê: Rằng Ngũ Minh Vĩ từng đến trường đại học của họ, cởi áo trong phòng vẽ tranh, làm người mẫu khỏa thân cho Nghê Nghê vẽ.

Ôn Diễm rất khó chịu.

Cô cảm thấy mình đại khái cũng sẽ trở thành một Nghê Nghê tiếp theo. Sau khi bị Ngũ Minh Vĩ trêu đùa chán chê, bị anh nhận định là vô vị, anh sẽ chia tay, rồi trực tiếp giả vờ như hoàn toàn không quen biết cô.

Hơn nữa, Ôn Diễm tự nhận mình còn không biết cách lấy lòng Ngũ Minh Vĩ bằng Nghê Nghê.

“Về thôi. Trêu cậu đấy, tôi tặng cậu một con cá.” Đợi hồi lâu không thấy Ôn Diễm lên tiếng, Ngũ Minh Vĩ khẽ cười, anh nói muốn mua cá cho cô.

Ngũ Minh Vĩ đi dạo quanh mấy hàng bể cá, cuối cùng chọn mua cho Ôn Diễm một con cá chọi thân dẹt hình trứng, vớt từ bể ra, thả vào một cái bình thủy tinh tròn nhỏ trong suốt có dây treo.

Anh giúp cô treo nó lên quai cặp sách.

“Cậu biết đây là cá gì không?” Treo xong, Ngũ Minh Vĩ hỏi.