Một tháng rưỡi sau, kỳ thi thử cuối cùng trước thềm đại học đã đến.

Ấy vậy mà Ôn Diễm lại lọt vào top 10 toàn khối. Trước đây môn yếu nhất của cô là Khoa học tự nhiên, nhưng lần này, điểm tổng hợp của cô gần như đạt điểm tuyệt đối.

Thầy cô và bạn bè đều kinh ngạc đến ngỡ ngàng, đồng loạt lau mắt mà nhìn cô gái vốn dĩ luôn bình lặng, ngoan ngoãn như nước ốc này.

Dưới áp lực thi cử đè nặng, đám bạn cùng trường bỗng nhiên nhiệt tình với Ôn Diễm lạ thường, ai nấy đều muốn xin bí quyết làm sao cô có thể tiến bộ thần tốc như vậy. Họ tưởng giáo viên ở lớp học thêm bên ngoài dạy giỏi, nhưng Tằng Di, người ngày nào cũng đi học thêm cùng cô  lại chẳng tiến bộ chút nào.

Việc Ôn Diễm lọt vào top 10 trở thành một bí ẩn khó giải.

Hôm bảng điểm được công bố, Ngũ Minh Vĩ không có ở trường. Anh đã đến Học viện Cảnh sát ở Tân Thành để kiểm tra sức khỏe nhập học. Gia đình còn sắp xếp cho anh gặp gỡ trước vài vị giáo sư đầu ngành hình sự để “lót đường”. Nếu anh đã kiên quyết chọn con đường chông gai này, nhà họ Ngũ sẽ trải thảm cho anh đi.

Ôn Diễm không biết Ngũ Minh Vĩ đi Tân Thành lo liệu tương lai.

Tan học, cô lấy hết can đảm đi đến phòng bida Sương Mù Bay trong ngõ Nhạn Hồi – nơi nhóm của anh thường xuyên tụ tập lêu lổng.

Kết quả, Ngũ Minh Vĩ không có ở đó, Lương Đình Không cũng vắng mặt, chỉ còn mỗi Tần Ngọc Ngôn.

Chàng trai cao ráo với ngoại hình chói mắt không chơi bóng, đang đứng một mình ở nơi thông gió nơi hành lang hút thuốc. Một nữ sinh bước nhanh tới nói chuyện với anh ta, là Trần Mộc Vũ của trường trung học Nam Sơn cách đó một bức tường.