Qua điện thoại, Ngũ Minh Vĩ trầm ngâm nửa phút rồi mới lên tiếng: “Không cần, vết thương nhỏ thôi. Lấy lời khai xong thì đưa cô ấy về đi.”
“Ơ kìa sếp, vết thương này chẳng phải vì bác sĩ Ôn mà có sao? Ba tên lưu manh kia đâu thuộc địa bàn quản lý trực tiếp của chúng ta. Tối qua chúng ta chỉ tiện đường đi qua sau khi áp giải phạm nhân về tòa án thị trấn thôi mà.”
“Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa? Tôi đang ngủ. Làm cảnh sát thì tội phạm ở đâu cũng phải bắt, hiểu chưa?”
Ngũ Minh Vĩ cúp máy cái rụp, anh xoay người trùm chăn. Ánh nắng hè gay gắt xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mắt khiến anh thấy đau. Anh vớ lấy cái gối che kín mặt, cố gắng dỗ giấc ngủ quay lại.
Chung Dị tắt máy, anh ta quay sang nói với Ôn Diễm vẻ tiếc nuối: “Bác sĩ Ôn à, Đội trưởng Ngũ bảo vết thương không nặng, để hôm khác bác sĩ xem giúp sau cũng được.”
Anh ta thật lòng muốn tác hợp cho đôi uyên ương gương vỡ lại lành, nào ngờ Ngũ Minh Vĩ lại phũ phàng từ chối thẳng thừng, chẳng nể mặt người đẹp chút nào. Chân người ta còn đau, mang thương tích muốn đến tận ký túc xá khám cho, vậy mà anh lại không nhận tấm lòng này.
“Vậy được rồi, tôi đi tìm đồng nghiệp hỏi thăm tình hình chút.” Ôn Diễm nói, cô nhận lại điện thoại từ Chung Dị.
Tối qua Ngũ Minh Vĩ dẫn đội truy quét đã thu hồi được toàn bộ tài sản bị cướp của họ.
Ôn Diễm gọi điện cho Ngô Doanh Vân, sau đó cô bắt taxi đến khách sạn nơi bạn mình đang ở.
Khi Ôn Diễm đến, Ngô Doanh Vân đang kiểm kê lại số tài sản vừa nhận lại. Hình như vẫn thiếu một món đồ nhỏ, là chiếc lắc tay bằng vàng của cô ấy.