Địa thế huyện thành Miên Thạch hẻo lánh, nằm giữa trập trùng đồi núi, không có sân bay dân dụng. Muốn rời khỏi đây, con đường duy nhất là đi đường bộ.

Chiều muộn, xe của Hội Chữ thập đỏ sẽ đến đón đoàn y tế. Ngô Doanh Vân và những bác sĩ khác sẽ theo xe rời đi.

“Đường về phải mất hai ngày một đêm, xe chạy liên tục không nghỉ. Chân cậu bị thương thế này e là không chịu nổi đâu.” Ngô Doanh Vân thở dài lo lắng, “Tối qua bác sĩ ở bệnh viện huyện khâu cho cậu có dùng chỉ thẩm mỹ không? Nếu không dùng, sau này để lại sẹo lồi thì mùa hè mặc váy sẽ khó coi lắm.”

“Không sao đâu, sau này có thể tớ sẽ đi bắn laser xóa sẹo.” Ôn Diễm cười trấn an bạn, cũng là trấn an chính mình.

Con người là loài sinh vật ngoan cường, rất nhiều vết thương trên cơ thể đều có thể chữa lành. Chỉ có vết thương trong lòng là dai dẳng mãi không thôi.

Ngồi trong phòng khách sạn của Ngô Doanh Vân một lúc, Ôn Diễm đưa ra quyết định: Cô sẽ ở lại huyện Miên Thạch cho đến khi vết thương ở chân lành hẳn rồi mới rời đi.

Lý do là dưỡng thương.

Dưỡng vết thương trên chân, và có lẽ, dưỡng cả những vết xước trong lòng.

Ngô Doanh Vân nghe xong cũng gật đầu đồng tình, cô ấy cho rằng đó là phương án tốt nhất cho sức khỏe của Ôn Diễm.

“À đúng rồi, tớ bị mất một món đồ, hình như chưa tìm thấy. Là cái lắc tay bằng vàng ấy. Nếu cậu có gặp Đội trưởng Ngũ thì hỏi giúp tớ nhé.”