Bữa tối hôm đó vô cùng thịnh soạn, có canh, có món hầm, lại có cả món xào.
Thực ra, Điền Ni Kiều chính là người giúp việc mà Ngũ Minh Vĩ thuê ở huyện Miên Thạch, phụ trách nấu cơm, giặt giũ cho anh.
Tháng đầu tiên anh đến Miên Thạch, trong một lần đi làm nhiệm vụ kiểm tra đột xuất tại một quán karaoke, anh đã cứu cô ta. Khi đó, Điền Ni Kiều mới mười chín tuổi, bị người ta ép dùng ma túy.
Ngũ Minh Vĩ hỏi tại sao cô ta không đi học. Cô ta kể nhà cô ta có bốn đứa con, cô ta là chị cả, phải ra đời kiếm sống để nuôi ba đứa em ăn học.
Sau đêm đó, Điền Ni Kiều phải lòng anh. Cô ta chưa từng thấy người đàn ông nào vừa đẹp trai lại vừa có khí chất phong trần, “hư hỏng” đầy cuốn hút như thế. Cô ta ngày ngày mặt dày bám lấy anh, than vãn không có chỗ đi, xin được đi theo anh.
Ngũ Minh Vĩ bị làm phiền đến mức phải đi điều tra thân thế cô ta. Quả thật, hoàn cảnh nhà cô ta rất khó khăn, cả gia đình mấy miệng ăn chỉ trông chờ vào một quầy tạp hóa nhỏ xíu ở khu Vọng Phố Tây, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Ngũ Minh Vĩ nhanh chóng đưa cho bố mẹ Điền Ni Kiều một khoản tiền để mở rộng quầy tạp hóa thành siêu thị. Anh cũng thuê Điền Ni Kiều làm giúp việc, dọn dẹp nhà cửa cho mình. Coi như giúp cô ta có một công việc tử tế, đỡ phải quay lại chốn KTV làm tiếp viên rồi bị ép vào con đường nghiện ngập.
Điền Ni Kiều nấu ăn rất ngon, lại chăm chỉ, đúng chất con nhà nghèo biết lo toan sớm.
Cô ta nói rất nhiều, trong bữa cơm liên tục quan tâm Ngũ Minh Vĩ:
“Vĩ gia, bộ cảnh phục anh phơi ngoài ban công sắp đứt cúc rồi, em đã khâu lại hết cho anh rồi đấy.”