Lễ Giáng Sinh trôi qua rất nhanh, tiếp đó là Tết Dương lịch ập đến.

Các trường đại học lớn đều được nghỉ ba ngày. Đêm giao thừa, Ôn Diễm được Ngũ Minh Vĩ đưa lên núi Ngọc Lập ở ngoại ô Tân Thành ngắm cảnh đêm và bắn pháo hoa.

Nhóm Bùi Ngôn Triệt đều có mặt đông đủ, ai nấy đều lái những chiếc siêu xe nhập khẩu trị giá hàng chục triệu tệ, chở theo những cô bạn gái trang điểm xinh đẹp, thân hình nóng bỏng.

Trên đỉnh núi có một điểm ngắm cảnh tuyệt đẹp. Đứng từ đó có thể thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh đêm Tân Thành rực rỡ như dòng sông đèn lồng trôi nổi. Xe không thể lên tận nơi, chỉ có thể đi bộ.

Đám công tử bột tiểu thư này ngày thường được nuông chiều quen thói, nhiều người ngại mệt nên chỉ dừng lại ở đài quan sát lưng chừng núi, mấy cặp đôi yêu đương cũng chẳng buồn leo tiếp.

Chỉ có Ngũ Minh Vĩ đưa Ôn Diễm lên đỉnh. Chính xác mà nói, không phải đưa, mà là cõng.

Đêm Bình An, Ngũ Minh Vĩ và Ôn Diễm đã “làm chuyện ấy”. Đến đêm giao thừa, anh vẫn lo lắng chân của Tiểu Ôn Nhu có còn mềm nhũn vì mình hay không.

Dù sao đêm đó anh cũng thực sự quá trớn, giống như kẻ nếm được tủy ngon liền không biết điểm dừng, giày vò cô suốt cả đêm. Bởi vì Ngũ Minh Vĩ đã kìm nén quá lâu rồi.

Ngày tuyết đầu mùa ấy, Ôn Diễm bất ngờ chủ động khiến anh được toại nguyện. Dù anh đã tự nhủ phải cố gắng không làm cô đau, nhưng vẫn không kiềm chế được dã tính trong xương tủy, cuối cùng để dục vọng chiếm hữu mãnh liệt phá tan lồng giam lý trí.

Kết quả là, từ Giáng Sinh đến năm mới, Ngũ Minh Vĩ luôn sống trong tâm trạng tự trách và đau lòng cho Ôn Diễm. Xong việc, anh cảm thấy mình thật khốn nạn khi có thể làm một cô gái ngoan hiền đến thế ra nông nỗi ấy trên giường, nên mấy ngày nay anh liên tục đối xử với Ôn Diễm đặc biệt dịu dàng.