Cô có muốn bị anh làm cho hư hỏng một lần không?
Hiểu được ý tứ mà người thanh niên hư hỏng muốn truyền đạt, cũng như những gì anh định làm với mình, mặt Ôn Diễm đỏ bừng, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao, giống như bị anh làm cho sốt cao không thuốc chữa.
Cô nửa đẩy nửa thuận giấu mặt vào vai anh, không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào, giống như chú đà điểu nhỏ biết rõ không thoát được nguy hiểm nên đành rúc đầu trốn tránh.
Thế là Ngũ Minh Vĩ hiểu, đêm nay Ôn Diễm đã nguyện ý.
“Anh sẽ nhẹ một chút, không làm Tiểu Ôn Nhu của anh đau.” Ngũ Minh Vĩ vuốt ve mái tóc đen mượt mà của cô, trìu mến cúi đầu hôn lên.
Cảm nhận được xúc cảm trơn mềm như tơ lụa, trong lòng anh tin chắc rằng, lát nữa thôi, làn da trên người cô sẽ còn trơn mềm hơn thế.
Cởi bỏ chiếc váy ngủ voan ren trắng tuyết lỏng lẻo đang vắt vẻo trên người cô xuống, Ngũ Minh Vĩ ôm eo bế bổng cô lên, đưa cô về giường trong phòng ngủ, không cho cô bất kỳ cơ hội lùi bước nào, anh trực tiếp đè người xuống.
Sau đó, những nụ hôn cuồng nhiệt triền miên rơi xuống như bông tuyết ngoài cửa sổ.
Những chỗ anh vừa thì thầm nhắc tới lúc ở sofa phòng khách, anh đều hôn lên từng chút một.
“Ưm a…”