Ôn Diễm cởi chiếc áo thun cotton trên người Ngũ Minh Vĩ ra.
Mái tóc đen ngắn của anh bị làm cho hơi rối. Anh ngước đôi mắt sáng rực nóng bỏng liếc nhìn Ôn Diễm, hỏi: “Em muốn nhìn chỗ nào trên người đàn ông của em?”
Dưới ánh đèn chùm pha lê phòng khách, nửa thân trên với từng thớ cơ bắp săn chắc, cường tráng đến mức hoàn hảo lộ ra ngay dưới tầm mắt Ôn Diễm. Thân dưới anh mặc một chiếc quần thể thao màu trắng rộng thùng thình. Cạp quần trễ xuống hơi thấp.
Những đường nét cơ bụng săn chắc kéo dài xuống phía dưới ẩn hiện khiến Ôn Diễm nhìn thấy mà tim đập loạn nhịp, từ “thình thịch” bỗng chốc chuyển thành “bang bang” dồn dập.
Ôn Diễm xoay người lấy tăm bông và thuốc sát trùng, cô định xử lý vết thương cho anh.
Kể từ khi vào Học viện Cảnh sát Hình sự, tuy anh rất ít khi đánh nhau với người khác, nhưng ngày nào trên người cũng sẽ có vết thương do đủ loại huấn luyện thể lực ở trường. Mỗi lần học xong môn quyền anh, trên người anh chắc chắn sẽ “treo giải”.
Ôn Diễm học Y, cô không chịu nổi nhìn thấy người khác bị thương, càng không chịu nổi người mình thích bị thương. Cuối tuần nào cô cũng không nhịn được muốn giúp Ngũ Minh Vĩ xử lý vết thương, cô rất sợ xử lý không tốt sẽ để lại sẹo, sau này nhìn sẽ rất xấu.
Cô để một hộp cứu thương ở chung cư của anh, cô cũng chuẩn bị sẵn những loại thuốc thường dùng để xử lý vết thương cho anh. Học kỳ này cô qua đêm ở chung cư, cô đã bôi thuốc cho anh rất nhiều lần.
Đoán chừng “Tiểu Ôn Nhu” mới vào trường Y, có lẽ mang trong mình tinh thần trách nhiệm đặc biệt với việc chữa trị cho người khác, nên lần nào Ngũ Minh Vĩ cũng lơ đãng chấp nhận.
Thực ra trong lòng anh nghĩ mấy vết thương nhỏ này chẳng cần thiết phải làm quá lên như vậy. Nếu sau này thực sự vào đội ngũ, làm cảnh sát, mỗi ngày chịu thương chắc chắn còn nhiều hơn thế này. Chút thương tích cỏn con này còn không chịu nổi thì tốt nghiệp xong làm cảnh sát kiểu gì.