Sau khi trở về ký túc xá, tâm trạng Ngũ Minh Vĩ xuống dốc không phanh, khuôn mặt tuấn tú cứ lạnh băng như tiền.

Đỗ Vũ Sâm tắm rửa xong, leo lên giường chuẩn bị đi ngủ, hỏi anh sao lúc trèo tường lại trễ nải thế. Đỗ Vũ Sâm ở bên kia tường đợi anh mãi không thấy, sợ huấn luyện viên bắt được nên đành mò về phòng trước. Ngũ Minh Vĩ vẫn giữ im lặng, anh không buồn đáp lời.

“Vĩ gia, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Vừa nãy ăn thịt nướng chẳng phải cậu còn vui vẻ lắm sao? Oáp… buồn ngủ quá, tôi ngủ trước đây.” Hỏi mãi không được trả lời, Đỗ Vũ Sâm thấy chán, kéo chăn trùm kín đầu ngủ trước.

Đợi Đỗ Vũ Sâm tắt đèn, Ngũ Minh Vĩ khép cửa ban công lại, anh ra ngoài gọi điện cho Giang Trầm.

Hiện tại Giang Trầm đang là sinh viên năm cuối, đã thi xong kỳ thi tuyển cảnh sát, đang thực tập tại một đội đặc nhiệm chống bạo động ở Nam Thị. Tốt nghiệp xong là có thể chuyển chính thức.

Lúc thi tuyển, Giang Trầm muốn thi vào đội phòng chống ma túy nhưng không đậu, đành lùi một bước, vào đội chống bạo động thực tập trước. Đơn vị công tác ngay trong nội thành Nam Thị, cuối tuần anh ta thường về nhà – cũng chính là nhà họ Ngũ đã nhận nuôi anh ta.

Lúc Ngũ Minh Vĩ gọi điện, Giang Trầm đang đánh bài với đồng đội trong ký túc xá đơn vị.

Ngũ Minh Vĩ hỏi: “Anh Trầm dạo này thế nào rồi?”

“Cũng ổn.” Giang Trầm ngậm thuốc lá, kẹp điện thoại bên tai, ậm ừ trả lời, thuận tiện hỏi thăm Ngũ Minh Vĩ, “Vĩ gia thì sao? Ở ngôi trường cao nhất đào tạo cảnh sát hình sự ngầu nhất Trung Quốc lăn lộn thế nào rồi?”

Giang Trầm biết Ngũ Minh Vĩ có thiên phú làm cảnh sát. Hồi cấp ba học hành cà lơ phất phơ như thế mà cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đỗ vào chuyên ngành Trinh sát Hình sự hàng đầu của Học viện Cảnh sát Hình sự Tân Thành.