Trong điện thoại, sau khi Tần Ngọc Ngôn kể xong, hồi lâu vẫn không nhận được hồi âm từ Ôn Diễm.
Tần Ngọc Ngôn thở dài, đành phải nói tiếp: “Năm mười tuổi, cậu ấy đến nhà Giang Trầm chơi, cậu ấy tận mắt chứng kiến những kẻ đó sát hại bố mẹ Giang Trầm. Trong lòng cậu ấy vẫn luôn không cam tâm, cậu ấy muốn báo thù. Gia đình cậu ấy thực ra vẫn luôn kịch liệt phản đối việc cậu ấy làm cảnh sát phòng chống ma túy, nhưng cậu ấy vẫn bỏ ngoài tai và kiên quyết thi vào trường cảnh sát. Ôn Diễm, nếu có lựa chọn tốt hơn, tôi thật lòng khuyên cậu hãy chọn người khác, đừng chọn Ngũ Minh Vĩ.”
Ôn Diễm nắm chặt điện thoại, ngẩn ngơ nhìn tuyết rơi dày đặc ngoài cửa sổ. Cô nhớ lại ban nãy hình như Ngũ Minh Vĩ hơi sốt, cơm tối anh cũng chẳng ăn được bao nhiêu, không biết tình trạng sức khỏe hiện tại của anh thế nào.
Cô muốn nhanh chóng đi lấy nhiệt kế đo thân nhiệt cho anh.
“Được rồi, tôi biết vì sao anh ấy không vui rồi. Tần Ngọc Ngôn, cảm ơn cậu đã giải đáp nghi hoặc cho tôi.”
Ôn Diễm chuẩn bị cúp máy, nhưng đến câu cuối cùng, cô không kìm được mà hỏi: “Cậu cảm thấy… cảnh sát phòng chống ma túy và bác sĩ ngoại khoa, có phải là có chút xứng đôi không?”
“Hả?” Cảm nhận được phản ứng của Ôn Diễm hoàn toàn trái ngược với dự đoán, giọng điệu trầm trọng của Tần Ngọc Ngôn bỗng chuyển thành tiếng cười khẽ sảng khoái, “Có việc gì cứ gọi cho tôi. Nghỉ đông tôi về Nam Thị sẽ ghé thăm hai người.”
“Được.”
Ôn Diễm rời khỏi thư phòng, cô đi tìm nhiệt kế, sau đó rót cho Ngũ Minh Vĩ một cốc nước ấm.
Nằm trên giường trong phòng ngủ, Ngũ Minh Vĩ đang híp mắt giả vờ ngủ bỗng cảm thấy điện thoại dưới gối rung lên. Tần Ngọc Ngôn gửi tin nhắn WeChat tới.