Chẳng bao lâu sau, tại một quán bar nơi Ngũ Minh Vĩ đang uống rượu giải sầu, điện thoại của anh rung lên. Một tấm ảnh được gửi đến: Ôn Diễm đang đi cùng một người đàn ông lạ mặt, cả hai che chung một chiếc ô giữa trời tuyết bay tán loạn.

Ôn Diễm đã nghỉ học vài ngày nhưng cô vẫn chưa về nhà, cứ mãi nấn ná lại Tân Thành.

Bên ngoài, Ngũ Minh Vĩ tỏ vẻ không quan tâm đến cô, nhưng thực chất anh đã âm thầm chỉ đạo trợ lý sinh hoạt của mình là Mạnh Độ để mắt đến cô. Anh sợ cô ở lại trường một mình, lỡ gặp khó khăn lại chẳng biết kêu ai.

Mạnh Độ theo dõi vài ngày, anh ta báo lại rằng Ôn Diễm đang qua lại thân thiết với bố con vị giáo sư ngôi sao mới của trường y.

Hai bố con họ Trần này rất có tiếng tăm trong giới y khoa, biết bao sinh viên trường y đều mong muốn được làm thân với họ. Với kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm, Mạnh Độ đương nhiên cho rằng Ôn Diễm cũng là một trong số những sinh viên thực dụng đó. Suy cho cùng, đại học không phải là cấp ba, mọi mối quan hệ giữa người với người đều nhuốm màu lợi ích thực tế.

[Cậu hai, giờ cậu muốn sắp xếp cô bé này thế nào?] Mạnh Độ nhắn tin xin chỉ thị.

Trước đây, khi Ngũ Minh Vĩ cảm thấy mối quan hệ với các cô gái khác đã đến lúc dừng lại, Mạnh Độ sẽ thay anh ra mặt giải quyết rắc rối. Mạnh Độ là trợ lý do Ngũ gia sắp xếp, chức trách là đảm bảo cuộc sống của Ngũ Minh Vĩ luôn vui vẻ.

Nhưng gần đây, Ngũ Minh Vĩ sống chẳng vui vẻ chút nào. Nguyên nhân là vì Tô Tiệp. Để giữ chân anh, cô ta cứ úp mở về tung tích của kẻ đồng lõa đã sát hại bố mẹ Giang Trầm năm xưa.

Vì chuyện này mà Ngũ Minh Vĩ suy diễn lung tung. Nếu anh cứ lần theo manh mối này, dấn thân vào nguy hiểm, thì anh chẳng còn xứng đáng với tình cảm của Ôn Diễm nữa.

Anh muốn kết thúc với Ôn Diễm. Không phải vì chán, mà vì sợ cô sẽ bị tổn thương.