Trước đó Ngũ Minh Vĩ đã uống không ít rượu, dưới tác dụng của men say, cơn cuồng tình trở nên khó kiềm chế.

Chỉ đến khi nước mắt của Tiểu Ôn Nhu rơi lã chã trên lồng ngực rắn chắc của anh, ướt đẫm cả cơ ngực, anh mới chịu buông tha.

Anh thay ga trải giường, bế cô đi tắm rửa lại lần nữa, rồi anh đưa Ôn Diễm sang một chiếc giường khác để ngủ. Bởi vì chiếc giường ban nãy đã ướt đẫm mồ hôi và những dấu vết của cuộc yêu.

Suốt quá trình đó, anh hư hỏng đến mức giọng nói khàn đặc, anh dùng chất giọng đầy dục vọng thì thầm vào tai cô không biết bao nhiêu lời âu yếm trần trụi, khiến cơ thể Ôn Diễm càng thêm mẫn cảm.

Cuối cùng khi mọi thứ dừng lại, Ngũ Minh Vĩ ngậm lấy vành tai đỏ rực sắp trở nên trong suốt của cô gái, khàn khàn cười khẽ: “Đúng là Diễm Diễm của chúng ta được làm từ nước.”

“…” Ôn Diễm mím môi, cổ họng khô khốc như có lửa đốt, cô hoàn toàn không thể biện minh trước lời trêu chọc của anh.

Sau đó, Ngũ Minh Vĩ không trêu cô nữa, anh vuốt tóc Ôn Diễm, kiên nhẫn dỗ dành cô gái đã khổ sở đợi anh giữa đêm tuyết lạnh giá chìm vào giấc ngủ.

Khi cô đã ngủ say, Ngũ Minh Vĩ cầm lấy cuốn sổ tay ghi chép tỉ mỉ cách trị liệu chấn thương tâm lý của cô, mang đến thư phòng, bật đèn bàn lên. Anh lật mở từng trang, đọc thật kỹ.

Hồi nhỏ anh từng tiếp nhận rất nhiều trị liệu tâm lý. Một đứa trẻ mười tuổi tận mắt chứng kiến thảm án như vậy, vết thương để lại chắc chắn khó lòng chữa khỏi.

Người ngoài đều xì xào bàn tán, nói con trai út của tài phiệt Ngũ thị sinh ra đã ngậm thìa vàng, tôn quý hiển hách, lớn lên nhất định sẽ đứng trên vạn người. Nhưng chính mắt thấy kẻ xấu tàn hại người thân của mình, mang theo bóng ma tâm lý ấy, đứa con trai út này về sau chắc chắn không thể kế thừa gia sản đồ sộ.