Ôn Diễm bị cảm. Không phải ở căn hộ của Ngũ Minh Vĩ, mà là do đêm đó cô ngồi đợi anh về, bị nhiễm lạnh.

Trên chuyến tàu hỏa trở về Nam Thị, Ngũ Minh Vĩ cứ đúng giờ lại bắt cô uống thuốc. Anh đặc biệt đi tìm nước sôi ở toa nhà ăn để pha thuốc cảm cho cô uống. Đây là lần đầu tiên Ôn Diễm đi tàu hỏa, ký ức về loại phương tiện này gắn liền với sự chăm sóc ân cần của Ngũ Minh Vĩ, giúp cô vượt qua cơn cảm cúm khó chịu.

Mười bốn tiếng đồng hồ sau, họ về đến Nam Thị.

Anh trai Ôn Diễm là Ôn Tự Trình đã đợi sẵn ở ga tàu từ sớm.

Ngũ Minh Vĩ đội mũ lưỡi trai, mặc áo hoodie, quần jean và đi giày thể thao, trên vai khoác một chiếc túi du lịch. Anh giúp Ôn Diễm xách vali và ba lô ra đến cổng ra ga tàu, rồi lập tức rời đi.

Ôn Tự Trình đến đón em gái, chỉ kịp thoáng nhìn thấy bóng lưng cao lớn của chàng trai vừa rời đi giữa dòng người đông đúc. Dáng người rộng lớn, gương mặt toát lên vẻ lạnh lùng điển trai, sự hiện diện đầy áp lực khiến Ôn Tự Trình liên tưởng đến những đặc cảnh mặc thường phục trẻ tuổi thường áp giải tội phạm đến tòa án.

Chỉ những người trải qua cường độ rèn luyện cao mới có khí chất cứng rắn tự nhiên như vậy. Ôn Tự Trình lờ mờ cảm thấy, có phải em gái mình đã yêu đương rồi không?

Sau khi tách khỏi Ngũ Minh Vĩ, Ôn Diễm ngoan ngoãn đứng đợi Ôn Tự Trình ở địa điểm đã hẹn: góc Đông Bắc của ga tàu.

Ôn Tự Trình nhanh chóng đến nơi, đón lấy vali từ tay Ôn Diễm, lo lắng hỏi: “Lúc nãy ra khỏi ga, ai xách hành lý giúp em thế?”

“Không có ai ạ.” Ôn Diễm không muốn nói cho anh trai biết đó là bạn trai mình. Nếu nói ra, anh trai sẽ biết lý do cô nán lại Tân Thành lâu như vậy trong kỳ nghỉ đông.