Đi, tránh Ngũ Minh Vĩ thật xa; hay là lựa chọn ở bên anh cùng đón lễ tình nhân đầu tiên của hai người?
Sau một hồi suy nghĩ cặn kẽ, Ôn Diễm rầu rĩ nói với Ôn Tự Trình: “Anh ra bãi đỗ xe chờ em trước nhé. Em để túi xách trên ghế sofa phòng khách, anh mang xuống giúp em với.”
Ôn Tự Trình đáp: “Ừ. Anh xuống ngay đây.”
Đợi cúp điện thoại, Ôn Diễm quay sang nhìn vào đôi mắt đang thất vọng của Ngũ Minh Vĩ, nói: “Em phải về với anh trai em đã. Lát nữa em sẽ tìm cách đến tìm anh.”
Ngũ Minh Vĩ “ừ” một tiếng, anh tiếp tục nhai viên kẹo bạc hà trong miệng, cảm giác mát lạnh lan tràn khắp khoang miệng nhưng chẳng thể dập tắt nỗi buồn bực trong lòng.
Anh trai của Ôn Diễm, Ôn Tự Trình nói anh có bệnh. Anh đã nghe thấy hết.
Vốn là kẻ ngông cuồng, phản nghịch, chưa bao giờ để tâm đến ánh mắt người đời, vậy mà lúc này Ngũ Minh Vĩ bỗng nhiên cảm thấy có chút suy sụp.
Không, không phải một chút, mà là rất suy sụp.
Ôn Tự Trình rất nhanh đã đưa Ôn Diễm về đến nhà.
Hứa Quỳnh Linh đang cắm hoa trong phòng khách. Bà mua rất nhiều hoa tươi để trang hoàng nhà cửa đón năm mới, thấy hai anh em về sớm thì rất ngạc nhiên. Rõ ràng lúc đi hai người bảo tối nay không ăn cơm nhà, sẽ ăn ở chỗ bác sĩ Chu cơ mà.