Hôm sau, sau khi thức dậy, Mạnh Thích Dạng gửi bản thảo đã sửa xong cho biên tập viên của nhà xuất bản.

Biên tập viên: [Đã nhận được ạ.]

Biên tập viên: [Tác giả sửa xong thật rồi! Tốc độ nhanh thật.]

Biên tập viên: [Vất vả cho chị rồi ạ.]

Đêm qua, Đàm Tố đã thật sự làm như lời anh nói, trông chừng cô.

Mạnh Thích Dạng chỉ cần dừng lại một chút, không có tiếng gõ bàn phím, anh lập tức ở đầu dây bên kia sẽ hỏi cô sao vậy.

Áp lực từ ánh nhìn của người đối diện ngược lại khiến cô hoàn thành bản thảo trong một hơi.

Trao đổi xong với biên tập, cô tiện tay mở trang mạng xã hội lên lướt một vòng.

Rạng sáng nay, Vưu Hoan có đăng bài khoe thành tích chơi game. Mạnh Thích Dạng nhấn “thích” rồi tiếp tục lướt, cô thấy một bài đăng khác từ tối qua của Hàn Viễn: hai tấm ảnh chụp bờ biển.

Mạnh Thích Dạng chợt khựng lại khi nhìn tấm ảnh, một cảm giác quen thuộc mơ hồ dấy lên. Cô liền cầm điện thoại, mở bức ảnh mà Đàm Tố đã gửi qua tài khoản phụ vào tối hôm qua.