Đàm Tố thản nhiên để Mạnh Thích Dạng nhìn, khẽ gọi cô một tiếng: “Cô Lily.”
Tim Mạnh Thích Dạng vô cớ đập nhanh hơn.
Mấy lần anh gọi cô là “cô Lily” đều rất khó chống đỡ, khó chống đỡ trên mọi phương diện.
“Trong mắt cô, tôi là loại người thấy cô bị làm phiền mà còn muốn so đo cách xưng hô với cô sao?” Giọng điệu ôn hòa như trêu chọc lại như bất đắc dĩ.
“…” Mạnh Thích Dạng cười cười, “Đương nhiên không phải.”
Đàm Tố cũng cong môi: “Anh chồng và em dâu như chúng ta, trong mắt người khác có thể không trong sáng lắm đâu.”
Mạnh Thích Dạng: “Mặc kệ anh ta nghĩ thế nào. Anh Hiên để ý sao ạ?”
Đã hơn 10 giờ. Trên con phố này không ít cửa hàng mở đến khuya nhưng người thì càng lúc càng đông, chỗ đỗ xe cũng trở nên khan hiếm, xe muốn vào đỗ phải xếp hàng.
Có lẽ nhân viên quản lý bãi đỗ xe thấy họ ngồi trong xe mấy phút mà không nhúc nhích, anh ta đi về phía họ, như thể muốn đến hỏi thăm.
Hai người rất ăn ý mà di chuyển.