Bữa cơm hôm đó, Mạnh Thích Dạng đã lỡ hẹn.
Cô muốn cùng Khương Điềm đưa Sủi Cảo đi tiêm mũi vắc-xin thứ hai.
Sau khi có Sủi Cảo, tần suất liên lạc giữa hai chị em cao đến mức chưa từng có.
Cô giống hệt những người mà rõ ràng là con cái trong nhà nuôi thú cưng, nhưng cuối cùng lại biến thành mình phải chăm sóc.
Buổi sáng sau khi thống nhất với Khương Điềm xong, cô lập tức nhắn tin cho Đàm Tố.
Đàm Tố trả lời một chữ: Được.
Buổi chiều Khương Điềm có tiết, nên thời gian hẹn trước là 7 giờ tối.
Trước khi Mạnh Thích Dạng xuất phát, Khương Điềm đã gửi cho cô một đoạn thoại dài để dặn dò.
“Chị nhớ mang theo tấm lót của nó, trên đó có mùi quen thuộc nó sẽ thả lỏng hơn một chút, ngàn vạn lần đừng quên nhé. Còn có đồ ăn vặt nó thích chị cũng phải mang theo. Lúc ra ngoài chị nhớ để ý xem phản ứng của nó nhé.”
Dài dòng không chịu được.